Skip to content
August 25, 2013 / hoanguyendinh

[Edit] Thịnh Thế Khói Lửa – 10 & 11

Chương 10: Vì danh hiệu

“Được rồi, ta phải trở về.”- Nếu chủy thủ đã giao, Hỉ Ca cũng không tính sẽ ở lại nơi này. Cô mặc dù muốn thăng cấp, nhưng với đám cuồng luyện cấp như người này, cô vẫn tốt nhất là kính nhi viễn chi (đứng ở xa mà nhìn).

“Làm chi mà vội, không bằng ta mang ngươi đi lòng vòng nhé ~” – Thất Tử cười mị mị đề nghị, đôi mắt hẹp dài ánh lên vẻ giảo hoạt.

“Lần trước ngươi cũng nói mang ta đi lòng vòng, kết quả mang ta đến hang sói, hại ta thiếu chút nữa bị sói cắn chết. Lần này ngươi lại tính mang ta đi đâu đánh boss đây a?” – Hỉ Ca mới không tin Thất Tử có ý đồ gì tốt. Hắn mở miệng mời cô, vậy thì khẳng định con boss kia cực kỳ khó đối phó, hắn cần cô đi thêm huyết.

Lời nói dối bị vạch trần, Thất Tử vẫn tỉnh bơ nhún vai.

“Lần này không đi đánh boss.” – Vừa trả lời, hắn vừa nghĩ thầm, ở trong trò Thịnh Thế, những địa phương nguy hiểm không phải chỉ có hang ổ của boss nha.

“Thật sự?” – Hỉ Ca nghi hoặc nhìn Thất Tử chằm chằm, xem vẻ mặt “trung hậu thành thật” của hắn, lòng cô bắt đầu có chút tin tưởng.

“Đương nhiên.” – Hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình đang nói dối.

Có một số người, bị lừa lần thứ nhất có thể đổ lỗi là do không có kinh nghiệm. Bị lừa lần thứ 2 thì chỉ có thể nói là người đó quá ngu xuẩn. Khi Hỉ Ca đen mặt cùng Thất Tử lẻn vào Hải hoàng cung đại điện, chui vào gian phòng trên gác mái, cô bắt đầu muốn tự kiểm điểm bản thân.

“Ngươi nói không đánh boss mà? Vậy thì Hắc hải nữ vương là sao đây?”

Hải hoàng cung là dùng những viên thạch màu lam trong suốt kiến tạo thành. Ngồi trên vương vị là một vị nữ vương tao nhã thoát tục, mái tóc dài đen nhánh xõa dài xuống tận chân cô.

Mặc dù nguyên tòa cung điện chỉ có một mình cô ta, nhưng Hỉ Ca không dám nghi ngờ lực công kích của vị mỹ nhân nhìn qua nhu nhược kia. Hắc hải nữ vương là một trong số boss có trí năng mà người chơi cấp thấp có thể đụng phải.

Cô ta có thể tính toán, biết suy nghĩ như người thường, cho nên muốn giết vị nữ vương này là chuyện vô cùng khó khăn. Hỉ Ca còn nhớ trước kia có một tên kiếm khách 50 cấp, mang theo dược sư đi đánh Hắc hải nữ vương 25 cấp, cuối cùng vẫn thất bại.

Tóm lại, boss này không dễ chọc. Đương nhiên, phần thưởng là không ít. Trong đó có một thứ mà người người đều thèm nhỏ dãi. Chính là danh hiệu hoàng kim – hắc hải giả.

Chỉ có người thứ nhất giết chết Hắc hải nữ vương mới đạt được danh hiệu này. Đến nay, Hỉ Ca vẫn chưa nghe hệ thống thông báo. Cô đoán, Thất Tử chính vì danh hiệu này nên mới đến đây.

Trong trò Thịnh Thế, màu sắc danh hiệu khác nhau sẽ có những phần gia tăng thuộc tính khác nhau. Đương nhiên nếu có danh hiệu gia tăng trạng thái thì cũng sẽ có danh hiệu làm giảm trạng thái. Nói ví dụ, lúc đánh quái không cẩn thận đánh ra một quyển “Hoàng Thư”. Chúc mừng ngươi, trên đầu ngươi sẽ bị đính một danh hiệu “Đồ háo sắc”. Mang danh hiệu này, phàm là người hay quái thuộc về nữ giới sẽ tạo thương tổn gấp đôi cho ngươi.

Hỉ Ca cho rằng “Hắc hải giả” danh hiệu này một chút cũng không thích hợp với Thất Tử. “Đồ háo sắc” mới hợp với hắn hơn.

“Hắc hải nữ vương đúng 12 giờ trưa mỗi ngày sẽ ngủ một giờ, ngươi không biết đó chính là cơ hội để đánh cô ta sao?” – Thất Tử ghé vào lỗ tai Hỉ Ca thổi gió.

“Ngươi không có việc gì làm liền đến nhìn lén cô ta ngủ?” – Hỉ Ca kinh ngạc. Đến thời gian ngủ nghỉ của boss mà hắn cũng biết, người trước mắt này đúng là nhân tài a!

Thất Tử đầu đầy mồ hôi: – “… Ta là nghe người ta đồn.”

“Nếu lời đồn sai, cả 2 chúng ta đều sẽ không toàn mệnh đi ra a.”

Mặc dù danh hiệu hoàng kim kia sẽ gia tăng 10% lực công kích. Rất dụ hoặc lòng người. Nhưng Hỉ Ca vẫn cảm thấy 2 người bọn họ là không có khả năng đối phó với vị nữ vương kia.

“Thời khắc mấu chốt, ta sẽ chạy trước.” – Thất Tử rất không có khí phách trả lời. Nghe được lời hắn nói Hỉ Ca liền sinh khí. Xoa dịu nửa ngày, cô mới nhẫn nhịn xuống, không có một cước đem hắn đá bay.

“Cách 12 giờ còn đến nửa tiếng đồng hồ, ngươi kéo ta tới đây sớm như vậy làm gì?” – Hỉ Ca vừa nói vừa cẩn thận di chuyển bả vai đã cứng ngắc, xoay nghiêng thân người tìm tư thế thoải mái một chút.

“Lúc cô ta ngủ, cửa hoàng cung sẽ đóng. Để ngừa vạn nhất, vẫn nên đến trước núp thì tốt hơn.”

Nửa tiếng sau, Hỉ Ca cùng Thất Tử mắt to trừng mắt nhỏ. Hỉ Ca nghiến răng nghiến lợi nhìn Thất Tử. Là tên nào nói Hắc hải nữ vương mỗi ngày sẽ ngủ trưa. Bây giờ đã là chính ngọ, nhưng nhìn như thế nào cũng không thấy vị nữ vương kia có dấu hiệu chuẩn bị đi ngủ a. Giờ thì tốt rồi, cửa hoàng cung đã đóng. Bọn hắn chẳng lẽ phải ngồi ngóc mỏ ở đây thêm một giờ nữa?

“Ách… chắc là tư liệu viết sai… hắc hắc…” – Thất Tử ngây ngô cười. Đôi mắt lại nhìn về chiếc giường đầy trân châu của vị nữ vương kia, vẻ mặt thâm trầm.

“Nhiều trân châu như vậy, không biết giết chết boss rồi thì chúng có biến mất hay không?” – Hỉ Ca nhìn những viên trân châu lớn nhỏ đủ cỡ, ánh mắt cũng có chút đăm đăm. Này không có biện pháp, đây là thiên tính của nữ nhân.

“Ta đi xuống thử xem.” – Thất Tử vừa nói xong, trong tay hắn cũng xuất hiện thanh chủy thủ, sau đó nhảy xuống.

Hỉ Ca liếc mắt xem thường. Cô đột nhiên phát hiện ra, đi với Thất Tử, mọi lúc mọi nơi đều có thể gặp nguy hiểm. Chẳng lẽ hắn không biết trong lúc tổ đội, cho dù cô không công kích Hắc hải nữ vương thì điểm cừu hận vẫn sẽ tính trên người của cô hay sao?! Thất Tử lại không phải kiếm khách, lao thẳng đến boss, hắn cũng không có cách nào hấp dẫn điểm cừu hận lên người. Điều này nghĩa là chỉ cần Hắc hải nữ vương vẫy một cái kỹ năng “Bích Ba nhộn nhạo”, hắn liền về trời.

Vốn dĩ vị nữ vương đang mê đắm nhìn một đống trân châu trên tay, đột nhiên thấy nhiều thêm một người trước mắt, sửng sốt, sau đó khuôn mặt kiều diễm liền lạnh xuống.

“Tên trộm ti tiện, cả gan xông vào hải hoàng cung của ta.”

“Ta không phải trộm…” – Thất Tử còn rất thành thực giải thích – “… ta là thích khách, chuyên giết người.”

Nói xong liền trưng ra một nụ cười tỏa nắng, sau đó không chút khách khí hướng Hắc hải nữ vương trước ngực đâm tới.

“Thực tàn nhẫn.” – Hắc hải nữ vương là viễn công boss. Phòng ngự vật lý của cô ta rất thấp. Cho nên một đao của Thất Tử đã lấy đi 5% huyết lượng.

Hỉ Ca xuất ra pháp trượng Phượng Hoàng Ngô Đồng Chi, tư thế sẵn sàng để tùy thời có thể thêm huyết cho Thất Tử. Hiện tại không phải là thời điểm ngồi xem kịch vui. Nếu Thất Tử toi mạng, cô 100% cũng phải tuẫn táng theo.

Cho tới bây giờ, chưa có ai dùng loại phương thức này đến nhục mạ Hắc hải nữ vương. Cho nên cô ta liền tiến ngay vào trạng thái cuồng bạo. Làn da trong suốt nhanh chóng biến thành màu đen. Đôi mắt đen cũng biến sang màu đỏ. Mái tóc dài thế nhưng biến thành vô số con rắn nhỏ.

“Lần sau nhớ nhắc nhở ta, ngàn vạn lần không cần công kích bộ ngực của boss nữ.”

Bị Hắc hải nữ vương đánh trúng một quyền, lượng máu của Thất Tử mất đi 1/4.

“Ngươi có thể đâm thử thêm một đao xem.”

Thất Tử dùng kỹ năng ẩn độn, vòng ra phía sau boss, chuẩn bị lại đâm thêm một đao. Ai ngờ những con rắn nhỏ tựa hồ có thể nhìn thấu qua thuật ẩn thân, nháy mắt liền quấn lấy tay phải của Thất Tử.

“Tên trộm ngu xuẩn, không cần vọng tưởng đả bại ta.” – Hắc hải nữ vương thậm chí không cần xoay người. Khuôn mặt lạnh băng lộ ra một mạt mĩm cười. Dưới làn da đen đầy vẩy trông lại càng dữ tợn.

“Ai dza… đầu năm nay quả nhiên khi ra cửa vẫn nên mang theo 2 thanh vũ khí a~” – Bên tay trái của Thất Tử đột nhiên xuất hiện một thanh chủy thủ. Hắn không chút do dự đem đám hắc xà đang quấn quanh tay phải của hắn chặt đứt.

Quả nhiên là thế, Hỉ Ca đứng ở trên cao quan sát Thất Tử liền ngộ ra. Lúc trước cô còn kỳ quái vì sao đi giết Lang Vương lại cần đến 2 thanh chủy thủ, không ngờ Thất Tử là song thủ thích khách (người thuận cả 2 tay).

Hỉ Ca đối với chức nghiệp thích khách không hiểu biết nhiều. Những thích khách trước kia cô tiếp xúc qua đều không có ai là song thủ thích khách. Bởi vì so với đơn thủ thích khách (người thuận một tay), kỹ năng của song thủ thích khách là rất ít, mà còn yếu (lực) hơn. Lại nói, không phải ai cũng thuận cả 2 tay. Cho nên trong trò chơi, song thủ thích khách cực kỳ hiếm.

Hiện tại, Hỉ Ca có thể hiểu vì cái gì kỹ năng của song thủ thích khách lại yếu nhược hơn. Cả 2 thanh chủy thủ đồng thời công kích. Vẫy một cái liền tạo thành gấp đôi thương tổn so với người khác. Nếu không hạ thấp công kích, vậy thì ai có thể tranh điểm cừu hận của boss với hắn nữa.

Thất Tử cùng Hắc hải nữ vương ở bên dưới triền đấu. Hỉ Ca đứng ở trên cao chỉ cần không ngừng sử dụng kỹ năng huyết tế là được. Ban đầu cô còn lo kỹ năng huyết tế thêm máu rất nhiều, sẽ đem cừu hận chuyển qua người cô. Giờ mới biết cô đã suy nghĩ quá nhiều.

Hắc hải nữ vương căn bản nhìn cũng không thèm nhìn Hỉ Ca một cái, toàn bộ ánh mắt hung tợn đều chỉ chằm chằm nhìn vào Thất Tử. Giống như muốn nguyền rủa đem Thất Tử đánh xuống 18 tầng địa ngục, nếu nguyền rủa thật sự có tác dụng…

Hắc hải nữ vương cùng Thất Tử liên tục chiến đấu. Đối phó với boss trong trạng thái cuồng bạo có điểm hơi chật vật, bất quả Thất Tử xem như vận khí tốt, bởi vì đứng phía sau hắn là một kho máu di động.

Đánh qua nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng bọn họ đem Hắc hải nữ vương đánh thành cuồng bạo Huyết ma. Không phải lực công kích của Thất Tử không được, mà bởi vì lúc Hắc hải nữ vương còn nửa lượng máu, cô ta thế nhưng lại cuồng bạo lần thứ 2, đem lượng máu hồi đầy.

Hoàn hảo là lần cuồng bạo thứ 2, mặc dù lực công kích tăng nhưng phòng ngự lại rớt thấp, bằng không Thất Tử đã sớm chầu diêm vương.

“Mệt chết ta!” – Đứng ở trên cao Hỉ Ca có chút mệt mỏi. Cô thật chịu không nổi việc thêm máu nhàm chán này nha. Có lầm hay không, cô là thuật sĩ a, vì sao phải làm công việc của dược sư?! Mà dược sư còn có thể lấy cớ tinh thần lực không đủ. Cô ngay cả cái cớ này cũng không dùng được. Thật không có biện pháp. Bởi vì tinh thần lực của cô cao hơn người thường đến mấy lần. Cho nên tốc độ khôi phục của cô nhanh đến người khác không thể tưởng tượng nổi.

Ngay lúc Hỉ Ca mở miệng than thở, xung quanh thân mình Hắc hải nữ vương đột nhiên tỏa ra một tầng khói màu đen, cơ thể cô ta nhanh chóng bành trướng, nhìn từ xa giống như một hang động đen ngòm

“Con bà nó!” – Thất Tử chửi thề một tiếng. Sau đó “oanh”, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, nháy mắt, huyết lượng của Thất Tử liền cạn sạch.

Khi Hỉ Ca nhìn thấy tầng khói màu đen, cô đã biết sự tình không ổn. Đáng tiếc, ngàn tính vạn tính, 2 người bọn họ quả thật không tính đến chuyện sẽ đụng phải boss cuồng bạo lần thứ 3 trong truyền thuyết.

Lúc đánh boss, người bình thường chỉ đụng phải boss cuồng bạo một lần. Chỉ có loại người xui xẻo mới đụng tới boss cuồng bạo 2 lần. Hiện tại, cô cùng Thất Tử đụng phải boss cuồng bạo đến 3 lần, có phải hay không họ là số quạ đen?

Chương 11: Oan gia ngỏ hẹp

Hắc hải nữ vương sau khi nổ bạo thì cùng Thất Tử đi chầu diêm vương. Hỉ Ca mặc dù giống như dược sư có thể thêm huyết, nhưng cô không có thuật hồi sinh. Cho nên cô chỉ có thể trơ mắt nhìn thi thể của Thất Tử nằm bên dưới.

“Haiz… ngươi yên nghỉ đi thôi!” – Hỉ Ca che miệng cười trộm, cô thề, cô tuyệt đối không phải đang bỏ đá xuống giếng.

Lúc này vừa đúng lúc hết thời gian phong bế, cửa hoàng cung mở ra. Bên ngoài có một tiểu đội 6 người đang đứng chờ. Đồng thời hệ thống phát ra thông báo

>> Chúc mừng người chơi Hỉ Ca, Thất Tử đã đánh chết Hắc hải nữ vương. Bởi vì hai vị đã kích hoạt 3 lần trạng thái cuồng bạo của boss, đặc biệt thưởng cho danh hiệu “Hắc Hải Thẩm Phán Giả”

Ba lần cuồng bạo mặc dù trả giá rất lớn, nhưng danh hiệu ám kim kia tuyệt đối xứng đáng với sự hy sinh của Thất Tử. Trò chơi ban đầu chưa có danh hiệu ám kim. Phải đến khi người chơi đạt đến cấp 70, đi đánh Tứ đại thần thú mới có cơ hội đạt được danh hiệu ám kim.

Hỉ Ca và Thất Tử có thể tính là vận khí tốt. Hai người nhằm ngay lúc Hắc hải nữ vương đang ngắm trân châu mà xông vào đánh. Boss Hắc hải nữ vương này chỉ có một điểm không tốt, đó chính là yêu thích trân châu. Nên khi cô ta cho rằng hai người đến trộm đồ trân bảo thì liền cuồng bạo lần thứ nhất. Dĩ nhiên cũng phải tính đến một nhát tập kích ngay ngực của Thất Tử kia nữa.

“Hắc Hải Thẩm Phán Giả” danh hiệu gia tăng 20% lực công kích, khiến cho lực công kích của Hỉ Ca bay lên một trình độ rất khủng bố. Nhưng đồng thời, tình cảnh của cô cũng sẽ càng ngày càng nguy hiểm. Bởi vì từ nay về sau, khi đánh quái, cô cơ bản chính là mồi dụ quái, nhưng chỉ cần quái chạm một cái liền có thể đi chầu diêm vương. Nếu cùng người ta tổ đội, cô tùy thời đều có thể đem cừu hận hấp dẫn lên người mình. Dù sao không phải người chơi nào cũng có lực công kích biến thái giống như Thất Tử.

“Lão đại, chúng ta còn cần đi vào không?”

Đứng ở bên ngoài chính là người vẫn đang ra sức tìm kiếm tông tích của Hỉ Ca – Minh Độ Thiên. Anh vốn tưởng Hỉ Ca trộm chìa khóa lúc sau liền trốn biệt tăm biệt tích, không nghĩ tới cô lại chạy đến nơi này đánh Hắc hải nữ vương. Hơn nữa chỉ có hai người cũng có thể đánh chết boss. Đây là chuyện theo lý thuyết không thể nào xảy ra. Bởi vì cả hai người bọn họ đều không phải dược sư, không thể thêm huyết.

“Tiến vào.”

Mặc dù không biết hai người bọn họ dùng phương pháp gì đánh bại boss, Minh Độ Thiên vẫn muốn gặp gỡ họ. Với cấp bậc hiện tại mà đã có trình độ này, nếu có thể chiêu dụ thì quá tốt. Nếu không thể, liền đem họ giết chết ở thời kỳ mới nhú. Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết, đây chính là phong cách làm việc của Minh Độ Thiên.

Lúc đám Minh Độ Thiên đi vào, thi thể của Thất Tử vẫn nằm trên mặt đất. Hỉ Ca đã thu lượm xong chiến lợi phẩm. Nữ vương bạo ra một kiện màu lam thích khách mũ giáp và một đôi giày của kiếm khách. Hỉ Ca còn mừng rỡ phát hiện đám trân châu không có theo chân Hắc hải nữ vương biến mất. Hỉ Ca cầm lên một viên trân châu, thuộc tính của nó không ngờ lại là một loại đặc thù tài liệu dùng cho rèn đúc. Không thể lãng phí tài nguyên, Hỉ Ca hướng xung quanh thu lượm trân châu bỏ vào ba lô.

“Không thể tưởng được, ngươi thế nhưng trốn ở nơi này.”

Hỉ Ca đang thu lượm trân chân, không hề phát hiện có người tiến vào, thẳng đến khi tiếng nói châm chọc phát ra, cô mới ngẩng đầu nhìn lên.

Là nữ dược sư lần trước giết cô. Nhìn kỹ cô gái trước mặt, Hỉ Ca ngỡ ngàng nhận ra đây là người quen. Cũng là người nước Thục khi xưa của cô, tên là Bắc Yến Phi. Lúc trước Hỉ Ca cùng cô ta có quen biết. Bất quá khi ấy cô ta không có vẻ mặt lãnh diễm cao ngạo như hiện tại.

Nguyên lai nhìn từ góc độ khác, sẽ thấy một bộ mặt khác của con người. Lúc trước, Bắc Yến Phi xem như là bằng hữu của cô. Chính Hỉ Ca giới thiệu cô ta với Minh Độ Thiên. Không nghĩ tới trò chơi khởi động lại không lâu, Bắc Yến Phi thế nhưng đã theo chân Minh Độ Thiên cùng một chỗ, thoạt nhìn quan hệ hai người rất thân mật. Hỉ Ca nhịn không được cười khổ. Con mắt nhìn người của cô quả thật có vấn đề, vô luận là nhìn nam nhân hay nữ nhân đều có vấn đề cả.

“Ta làm sao cần phải trốn?” – Hỉ Ca kỳ quái hỏi. Lần trước ra tay giết cô, bây giờ còn nói chuyện với cái giọng như thể chính cô mới là người làm việc sai trái. Người tốt dễ bị khi dễ sao? Mặt Hỉ Ca cô giống người lương thiện à?

“Mang chìa khóa trả lại, chúng ta sẽ tha ngươi một mệnh” – Cả bốn người đi theo Minh Độ Thiên đều chưa mở miệng, chỉ có Bắc Yến Phi một người nói.

Hỉ Ca nhìn thoáng qua Minh Độ Thiên, đoán không ra biểu tình trên mặt anh ta là có ý gì. Hỉ Ca hạ mắt, trong lòng như có điều gì đó vỡ vụn. Cô vẫn nghĩ Minh Độ Thiên đối với cô luôn có điểm đặc biệt, nguyên lai hắn đối với Bắc Yến Phi cũng đồng dạng đặc biệt như vậy. Bắc Yến Phi bây giờ chính là hình ảnh của cô lúc xưa. Trước tiên là bị hắn sủng đến hư, sau đó là không chút lưu tình ném bỏ.

“Chìa khóa gì?”

“Chìa khóa cửa đá. Đừng giả ngốc. Chúng ta chính mắt nhìn thấy ngươi cầm chìa khóa đi. Chỉ cần ngươi đem chìa khóa giao ra, sự tình lần này chúng ta xem như chưa từng phát sinh.”

Câu nói của Bắc Yến Phi khiến Hỉ Ca bật cười. Từ đầu tới cuối là cô ta khiêu khích. Như thế nào bây giờ có vẻ giống như người làm sai là cô?! Đầu năm nay nữ nhân nói lý lẽ cũng thật khan hiếm.

“Ta vì cái gì phải giao cho ngươi?” – Cho dù chính mình không biết chìa khóa gì đó, Hỉ Ca cũng không tính theo chân bọn họ giải thích. Kỳ thật, có giải thích cũng không ai tin.

Nếu muốn người ta tin tưởng ngươi, chứng minh thực lực là phương pháp duy nhất. Nghĩ đến đây Hỉ Ca liền liếc mắt nhìn thi thể của Thất Tử. Mặc dù ở trạng thái thi thể, hắn vẫn có thể nghe rõ đối đáp của bọn họ. Không rõ nếu đổi lại là hắn, hắn sẽ xử trí ra sao? Là trực tiếp ẩn thân, sau đó đem cả đám giết sạch? Hỉ Ca nghĩ chắc chỉ có Thất Tử, tên quái nhân này, mới dùng loại phương pháp đó thôi. Nghĩ đến đây, trên mặt Hỉ Ca liền xuất hiện ý cười.

Bắc Yến Phi cơ bản chướng mắt cái tên của Hỉ Ca. Minh Độ Thiên bên người chỉ cần có cô là đủ rồi, không cần Hỉ Ca. Cho dù người trước mắt không phải là Hỉ Ca ngày xưa. Nhưng chỉ cần trùng tên, cô cũng không chịu được.

Bởi vì tướng mạo Hỉ Ca thay đổi, Bắc Yến Phi không có đem người trước mắt liên hệ đến vị nữ vương của tứ đại lục tuyệt thế kinh diễm Hỉ Ca khi xưa.

“Đem chìa khóa cho ta, ta sẽ phân một nửa vật phẩm trong thạch thất cho ngươi.”

Mắt thấy không khí giữa hai người càng lúc càng ngưng trọng, Minh Độ Thiên rốt cuộc mở miệng. Thanh âm của hắn vẫn như cũ thật bình tĩnh, trên mặt hoàn toàn không có một chút biểu tình, nhìn thấy Hỉ Ca cũng không có mảy may thay đổi thần sắc.

“Không có hứng thú.” – Đem trân châu bỏ vào ba lô sau, Hỉ Ca đi đến bên cạnh thi thể của Thất Tử, vỗ vỗ khuôn mặt của hắn – “Trở về, chúng ta gặp lại trong thành”.

Nếu cô đoán không sai, chính mình đại khái sẽ bị những người trước mắt giết chết. Sau khi đánh chết boss nữ vương, cấp bậc của cô đã thăng lên 12 cấp. Lúc này bị giết chết, đại khái sẽ rớt lại 10 cấp đi.

“Chìa khóa ở trong tay ngươi sao?” – Minh Độ Thiên không có bị lời nói của Hỉ Ca làm cho nổi giận, giọng nói của hắn vẫn bình tĩnh như trước.

“Ngươi nói sao thì là vậy.” – Thi thể của Thất Tử rốt cuộc biến mất. Hỉ Ca đứng dậy hướng Minh Độ Thiên cười cười. Cô chưa từng thấy anh ta nổi giận. Cô rất muốn biết loại người như Minh Độ Thiên lúc nổi giận trông sẽ ra sao.

“Muốn chết!” – Bắc Yến Phi nhịn không được, vừa định ra tay nhưng bị ánh mắt của Minh Độ Thiên dọa trở về.

“Đã quấy rầy.” – Minh Độ Thiên nhìn Hỉ ca, vẻ mặt lạnh nhạt. Thủy chung từ đầu tới cuối trong mắt anh không có xuất hiện một chút cảm tình.

“Ai dzô, vốn nghĩ sẽ được miễn phí tống tiễn về thành đây. Thực phiền toái, bây giờ lại phải tự mình chạy về.”

Nếu anh ta đã mở miệng tha cho mình, Hỉ Ca cũng không có ngu tự mình tìm chết để bị rớt cấp. Gọi ra Thiên lý mã, Hỉ Ca leo lên ngựa phóng đi.

Thẳng đến lúc bóng dáng của cô đã biến mất, trong đáy mắt Minh Độ Thiên mới xuất hiện một tia sắc thái, nữ nhân này chính là cô sao? Rõ ràng so với nữ nhân nhiệt tình hào phóng lúc trước rất khác xa, nhưng vẻ quật cường trong ánh mắt lại rất giống, chính là loại thần thái khiến cho người ta si mê.

Vốn có ý định chiêu dụ cô, nhưng xem ra không được rồi, mặc dù trong mắt cô không có sự chán ghét nhưng mỗi câu nói dường như đều nhằm vào hắn. Lúc này thuật sĩ vẫn đứng bên phải Minh Độ Thiên liền lên tiếng

“Lão đại, có cần đi chiêu dụ Thất Tử hay không? Tên kia ở Nam Uyên Thành thanh danh không mấy tốt, nhưng nghe nói thực lực rất không tồi.”

Đây là do Chư Cát Hầu còn chưa chạm trán với Thất Tử, cho nên mới nói thực lực của Thất Tử không tồi. Nếu Chư Cát Hầu chính mắt nhìn thấy thao tác của Thất Tử, tuyệt đối sẽ không đánh giá thấp thực thực của Thất Tử. Thực lực của Thất Tử đâu phải chỉ là không tồi thôi đâu. Trong đám người này, trừ bỏ Minh Độ Thiên, toàn bộ đều sẽ không chịu nổi 5 chiêu của hắn.

“Phái người đi dò xét thử xem, nếu không được, liền đem hắn giết chết.” – Lưu lại Hỉ Ca là vì trong lòng còn vướng nghi hoặc. Về phần Thất Tử, trong mắt Minh Độ Thiên chỉ là một tên vô danh tiểu tốt.

“Đã biết.”

20 phút sau Hỉ Ca mới chạy về đến Nam Uyên Thành. Mặc dù Thiên lý mã tốc độ rất nhanh nhưng bản đồ thật sự quá lớn. Đây là cưỡi ngựa, đổi lại là đi bộ, phỏng chừng phải mất vài canh giờ mới có thể trở về.

Khi Hỉ Ca tiến vào Nam Uyên Thành, sắc trời đã dần tối. Trên đường cái người chơi xuất hiện ngày càng đông. Vào buổi tối, tầm nhìn giảm, hơn nữa quái cũng không thường xuyên xuất hiện. Cho nên khi trời sẫm tối, tất cả mọi người thích tụ tập ở thành trấn để trao đổi tin tức hoặc bày quán bán hàng.

Hỉ Ca vừa bước vào Cát Tường tửu lâu liền thấy Thất Tử đứng trên lầu vẫy tay gọi cô. Nhìn qua cửa sổ, trong gian phòng đó hình như không chỉ có một mình hắn.

Hỉ Ca xuống ngựa đi vào tửu lâu, lập tức có người đi ra nghênh đón.

“Xin hỏi khách quan là muốn ăn cơm hay muốn tìm người?”

Tiểu nhị thế nhưng là người chơi chứ không phải NPC. Hỉ Ca vốn có nghe nói Cát tường tửu lâu là do người chơi kiến lập. Cô nghĩ trò chơi mới khởi động không lâu, chuyện này vốn không thể xảy ra, bởi vì để xây dựng một tòa tửu lâu cần tiêu tốn rất nhiều ngân lượng. Hiện tại nhìn đến vị tiểu nhị người chơi này, cô thế nhưng đã sáng tỏ.

Ta nói, đầu năm nay boss thì rất ít nhưng người chơi (chịu) tiêu tiền lại rất nhiều nha.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: