Skip to content
December 4, 2015 / hoanguyendinh

[Edit]Bách luyện thành yêu – chương 42&43

Chương 42: Khắc tinh

Ban đầu tôi còn nghĩ đây chỉ là nhiệm vụ nghe ngóng tin tức cực kỳ đơn giản. Nhưng sự thật chứng minh, không có nhiệm vụ nào là đơn giản cả. Bởi vì nhiệm vụ này không chỉ định “tên người” mà tôi có thể đi gặp để hỏi thăm tin tức. Bạch Lang tộc có tổng cộng 1 đô thành, 4 chủ thành, 12 thành thị, cộng với hằng hà sa số thị trấn và thôn trang nhỏ. Tính ra số lượng NPC hơi bị nhiều à. Muốn từ giữa một đám người như cát dưới biển này mò ra vị NPC trong truyền thuyết để hỏi thăm tin tức, có thể phán rằng, chỉ có cầm thú mới đủ nghị lực và thể lực để hoàn thành nhiệm vụ này mà thôi.

Từ khi chúng tôi bước chân vào địa bàn của Bạch Lang tộc, hễ gặp NPC là tôi kéo người ta lại để hỏi.

“Xin hỏi ngài có biết Bàn Cổ thủ ấn không?”

Không ngoại lệ, tất cả đều phất tay, khó chịu trả lời: – “Không biết!”

Đệch ~ Nội tâm tôi mắng thầm. Chả trách Lưu Tinh nói đám Bạch Lang tộc rất bài ngoại (kỳ thị người ngoại tộc). Thái độ cũng quá ác liệt đi à!! Tính ra đám Yêu Hồ tộc còn có hòa khí hơn.

Cho dù vậy, tôi vẫn không buông tha cho ý định hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến. Đây là loại nhiệm vụ chỉ có thể gặp, không thể cầu. Nếu cuối cùng tôi có thể đạt được mật bảo mà nói… hắc hắc… tôi sẽ phát tài to… oa ha ha…

“Nhện, cô không sao chớ… bị người ta hung dữ xỉa xói vào mặt mà cô còn cười nhăn nhở nữa… đầu có bệnh hả?”

“Anh mới có bệnh!!!! Tôi đang cố gắng làm nhiệm vụ mà.” – tôi mặc kệ họ, hấp tấp chạy tới trước mặt một NPC khác – “Xin hỏi…”

Ngũ tặc bất đắc dĩ lắc đầu.

“Tui thấy Nhện không bị thất tình, mà bệnh trạng của Nhện có vẻ đặc biệt hơn à. Nào là bạo lực, khát máu, hung hăng, còn có chứng cuồng làm nhiệm vụ nữa.”

“Phải đó. Nói cái gì mà nhiệm vụ chính tuyến. Bộ trong Hồng Hoang có nhiệm vụ chính tuyến sao? Chưa bao giờ nghe nói qua. Đây cũng không phải là trò RPG.”

Ngũ tặc căn bản không tin tôi nhận được nhiệm vụ chính tuyến.

“Nhện!!” – cả đám thúc dục – “Cô còn hỏi thăm lằn nhằn như vậy chắc đến sang năm chúng ta cũng không tới được Sắc Trảo thành quá.”

“Được rồi, hỏi một lần cuối cùng nữa thôi.” – tôi vừa vặn chạy tới trước mặt một NPC.

“Này… vừa phải thôi, cô đã nói 10 lần cụm từ “cuối cùng” rồi đó có biết hay không hả? Nếu cô không đi, bọn tôi liền ném cô lại đây.”

Thiết ~ cái chức đoàn trưởng này đúng là không có quyền lực gì cả.

“Rồi rồi…” – sau khi không có được đáp án như mong đợi, tôi buồn bã chạy về bên cạnh ngũ tặc – “Chúng ta truyền tống sang Sắc Trảo thành thôi.”

Sắc Trảo thành là đô thành của Bạch Lang tộc, cũng là địa bàn của Trâu Bò Bang. Trong Hồng Hoang, hễ là bang hội hơi có tiếng tăm một chút đều tận lực tránh chạm trán với nhau, ví dụ sẽ không xây tổng đàn bang hội trong cùng một thành thị. Thứ nhất, tránh xảy ra xung đột lợi ích. Thứ hai, giảm thiểu những tranh chấp vô vị, bởi vì hễ đánh nhau là phải tốn tiền, càng là bang hội lớn thì lại càng để ý đến vấn đề ngân khố. Thứ ba, dễ quản thúc địa bàn. Trâu Bò Bang là chính là ví dụ tốt nhất cho cách vận hành bang hội trong game online. Nghe đồn, Sắc Trảo thành là nơi có trị an tốt nhất nhì của Hồng Hoang. Có thể nói là ngoại trừ địa bàn của Yêu Hồ tộc thì nó là nơi an toàn nhất.

Tôi bắt đầu thấy tò mò về tên Thiên Hạ Long Quỷ. Tên này xếp thứ nhất trên BXH tổng hợp thực lực. Nghĩa là toàn bộ thời gian của hắn đều dồn vào chuyện luyện cấp. Dù sao trong thế giới này khó có thể gặp được một người có mệnh số tốt như tôi vậy (thăng cấp nhanh). Tôi là động vật quý hiếm nha. Vậy mà tên này còn có tinh lực để kinh doanh bang phái, hơn nữa còn quản lý rất tốt?! Chẳng lẽ 1 ngày 24 giờ hắn đều không ngủ không nghỉ để online? Cho dù là game thủ chuyên nghiệp cũng chưa chắc làm được như vậy a. Không biết tên này là cầm thú gì? Có ba đầu sáu tay? Hay là có chín đuôi (hồ ly)? Nhất định tôi phải đi ngó mặt một lần mới được.

Sắc Trảo thành, giống như tên gọi, là một thành thị xây theo dạng hình cung, từa tựa như móng vuốt của cự thú. Toàn bộ thành thị nằm trên một mảnh đất phì nhiêu màu mỡ. Hệ thống phòng ngự cực kỳ nghiêm cẩn. Tất cả công trình kiến trúc đều rắn chắc hơn Hỗn Loạn Chi Đô. Tôi không thể tưởng tượng nổi năm xưa Yêu Hồ tộc làm thế nào công phá ngôi thành này?!? Họ đã tốn bao nhiêu công sức?!? Nếu nhớ không lầm thì Đồng trưởng lão kể chuyện này đơn giản nhẹ nhàng giống như thổi bong bóng vậy. Mặc dù ông ấy mắc bệnh khoái nổ nhưng chiến thắng của Yêu Hồ tộc là sự thật, tôi đã được Đồng Viêm chứng thực chuyện này. Chẳng lẽ Yêu Hồ tộc rất mạnh hay sao?

Tôi lại nhớ tới chuyện Đồng trưởng lão nói tôi có thể biến thành yêu quái… hắc hắc… nếu tôi có thể biến thân thành yêu hồ thì tốt biết bao nhiêu… há há…

Trong lúc tôi đang yy, ngũ tặc đã kéo tay tôi đến trước đại môn của Trâu Bò Bang.

“Chúng tôi là Tật Phong Lữ Đoàn, có hẹn trước với bang chủ của quý bang. Phiền huynh đệ vào thông báo một tiếng.” – Đổi Trắng Thay Đen thấy tôi còn đang mê mang trong giấc mộng nên chủ động mở miệng.

“Tật Phong Lữ Đoàn?” – cậu chàng bảo vệ sửng sốt, sau đó cao hứng cười toét miệng – “Không cần thông báo. Mời mọi người đi theo tôi. Lão đại đã chờ các bạn hơn nửa ngày rồi.”

Tôi lại bị ngũ tặc ôn nhu lôi kéo đi vào tổng đàn của Trâu Bò Bang.

Vừa nhìn thấy Thiên Hạ Long Quỷ, tôi đột nhiên có cảm giác sởn gai ốc. Đó là cảm giác khi một người đi đêm, trên đường không chút ánh sáng, bỗng nhiên từ đằng xa vang lên tiếng bước chân lộp cộp. Lộp cộp. Ngoái đầu lại nhìn thì không thấy nửa cái bóng người. Cảm giác cực kỳ khủng bố.

Ài… tôi không nói hắn lớn lên giống quái nhân. Kỳ thật hắn trông như một người đàn ông bình thường của xã hội, chính là cái loại ra đường quơ tay liền có một bó to. Nhưng cặp mắt của hắn… phải nói là… làm cho người khác không dám nhìn thẳng, không dám tới gần. Là cặp mắt có thể nhìn thấu hết thảy, khiến người đối diện có cảm giác bản thân bị lột sạch trơn, trần truồng đứng trước mặt hắn, không che đậy, không an toàn.

Lạnh run ~~ Đáng sợ quá.

“Tại hạ là Thiên Hạ Long Quỷ. Nghe danh đã lâu, hiện tại mới có dịp gặp mặt, thật là vinh hạnh.” – hắn nói xong liền vươn tay.

Tôi loáng một cái đã đem Đổi Trắng Thay Đen kéo ra chắn trước mặt, cười cứng ngắc nói: – “Cái chức đoàn trưởng của tôi chỉ là làm kiểng thôi. Đây mới là đoàn trưởng chính thức của Tật Phong Lữ Đoàn. Có chuyện gì cứ nói với anh ấy.”

Nói xong, tôi đưa tay đẩy Đổi Trắng Thay Đen lên phía trước, còn bản thân thì lĩnh ra đằng sau trốn sau lưng Tuyệt Mệnh.

Ngũ tặc quái dị nhìn tôi, không biết tôi đang đùa giỡn cái gì. Nhưng mọi người biết tôi làm việc gì cũng đều có lý do, cho nên cả bọn rất biết phối hợp để diễn tròn vai.

“Đổi Trắng Thay Đen, là lão đại của đám tặc này.” – Đổi Trắng Thay Đen bắt tay Thiên Hạ Long Quỷ.

Đổ mồ hôi ~ Tôi không phải tặc a, lão đại. Kháng nghị. Cực lực kháng nghị.

Cả đám cùng ngồi xuống, tôi nhạy cảm nhận ra được, Thiên Hạ Long Quỷ tuy vừa nói chuyện vừa nhìn Đổi Trắng Thay Đen nhưng sự chú ý của anh ta toàn bộ đều đặt trên người tôi. Cái loại cảm giác này khiến tôi bị phỏng mông, đứng ngồi không yên.

Tên này bị làm sao vậy trời?! Muốn ngắm mỹ nữ thì nhìn Tuyệt Mệnh kìa. Tại sao lại để ý đến tôi chứ, thật khiến tôi… mắc tiểu, muốn đi vệ sinh rồi.

“A… xin lỗi đã đến trễ. Nghe nói Tật Phong Lữ Đoàn đến rồi. Họ ở đâu?” – theo sau âm thanh thánh thót là một cô bé thuật sĩ cực kỳ đáng yêu. Vừa bước vào phòng, bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của Thiên Hạ Long Quỷ thì cô bé liền cụp tai, giống như chuột thấy mèo, ngoan ngoãn tìm một chỗ hẻo lánh ngồi xuống. Nhưng đôi mắt không trung thực cứ nhìn tới nhìn lui, đảo qua đảo lại trên người sáu đứa chúng tôi, vẻ mặt hiếu kỳ, tựa như sáu đứa chúng tôi là thổ dân Châu Phi.

“Tiểu Miêu, đây là Tật Phong Lữ Đoàn. Đây là đoàn trưởng của họ, Đổi Trắng Thay Đen.” – Thiên Hạ Long Quỷ lên tiếng giới thiệu – “Đây là Mèo Lười Biếng, thư ký của tôi.”

Loảng xoảng ~ cả đám té cái rầm. Không hổ là Hồng Hoang đệ nhất đại bang nha. Bang chủ còn có thư ký riêng nữa. Đúng là trâu bò mà.

“Ai trong hai chị là Lạc Thủy Tri Chu?” – Mèo Lười Biếng đảo mắt qua lại giữa tôi và Tuyệt Mệnh.

“?!?” – tôi sợ hãi kêu lên trong lòng. Tôi chưa từng tiết lộ danh tánh. Người bên ngoài bình thường chỉ biết tôi có tên là Tri Chu, biệt danh là Nhện, không ai biết tên đầy đủ của tôi là Lạc Thủy Tri Chu. Bọn họ làm sao có thể biết? Chẳng lẽ trong Trâu Bò Bang có người quen của tôi? Nghĩ thế, tôi liền lên tiếng trả lời – “Là chị. Làm sao em biết tên chị?”

“Em chỉ đoán thôi ~”

Bịch ~ tôi té. Đoán? Tôi khóc chết. Bình thường tôi gài bẫy người khác. Hôm nay, tôi bị một cô bé đáng yêu moi móc tâm gan. Tôi… không muốn sống nữa. Huhu…

Nhìn thấy thần sắc bi phẫn đau thương của tôi, ngũ tặc gửi cho tôi một ánh mắt đồng tình.

“Hiện tại cao thủ nặc danh đứng đầu bảng đẳng cấp cũng là chị đúng không ạ? Em biết là em không có đoán sai mà.” – Mèo Lười Biếng dương dương tự đắc.

Bùm ~ thêm một quả lựu đạn được quăng ra.

Cbn, cô bé này rốt cuộc là người ở đâu ra? Tôi liều mạng che giấu bí mật, sao cô bé lại dễ dàng phát hiện rồi. Tôi… thật sự là thất bại a~

Tôi lại không biết, những điều Mèo Lười Biếng nói ra chính là kết luận mà Thiên Hạ Long Quỷ và Trâu Bò Bang phải gian khổ điều tra mới có được. Mà Mèo Lười Biếng thong dong mở lời vào lúc này cũng là mưu kế của Thiên Hạ Long Quỷ.

Tôi có một khuyết điểm rất lớn. Đó là tôi không thể nói dối trước mặt những cô bé đáng yêu. Tôi đau khổ ngẩng đầu, vô tình nhìn thấy một tia đắc ý trong mắt của Thiên Hạ Long Quỷ. Đổ mồ hôi ~ Chẳng lẽ bọn họ đã lập mưu từ trước? Chẳng lẽ trên dưới Trâu Bò Bang đều đã biết thân phận của tôi? Bọn họ cũng quá tà môn đi à.

Nghĩ tới đây, tôi triệt để nhận thua. Người ta đã điều tra đâu ra đó, cho dù tôi muốn chối cũng chối không xong, còn không bằng nhận thua một cách thống khoái để lưu lại ấn tượng tốt.

“Đúng vậy. Chính là chị.” – tôi làm ra vẻ thờ ơ không chút để ý, trong nội tâm đã đem mười tám đời tổ tông nhà Thiên Hạ Long Quỷ ra nguyền rủa một trăm lượt.

Tuy đã điều tra nhưng khi nghe lời xác nhận chính thức, Thiên Hạ Long Quỷ vẫn chấn kinh trong lòng. Hắn bắt đầu suy tư. Có nên hỏi tiếp bí quyết thăng cấp của cô ấy không? Có nên hỏi về che dấu chức nghiệp không? Vấn đề này khá riêng tư. Có vẻ cô ấy phòng bị với mình nhưng lại không chút cảnh giác với Tiểu Miêu. Hay là tìm cơ hội để Tiểu Miêu thăm dò sau? Nghĩ tới đây, Thiên Hạ Long Quỷ liền nói một câu lập lờ nước đôi.

“Xem ra Tri Chu đoàn trưởng cũng giống tôi, đều gặp kỳ ngộ a~” – hắn nhìn tôi cười cười, sau đó lái câu chuyện sang chủ đề đất phong lệnh.

Tôi không yên lòng, ngược lại càng lo lắng hơn. Bởi vì tôi cảm giác được, anh ta chưa buông tha tôi dễ dàng như vậy, khẳng định còn có âm mưu. Nếu tôi còn ngồi ngốc ở đây một hồi, nói không chừng chưa hết một tuần trà liền sẽ moi toàn bộ ruột gan ra để trên bàn dâng tặng người ta. Không được. Tôi phải mau chóng rời khỏi đây.

Nghĩ tới đây, tôi vội cắt đứt lời của Đổi Trắng Thay Đen: – “Đại ca móc túi, hiện giờ chúng ta ngồi đây thảo luận cũng vô dụng thôi. Không phải chúng ta từng nói có thể hệ thống sẽ không đổi mới tái sinh hay sao? Hoặc là Long Tức Mê Cung đã có biến hóa nào đó. Không bằng cứ thực hiện kế hoạch lần trước chúng ta đã bàn, để cho tôi đi thăm dò một lần.”

Thừa dịp Thiên Hạ Long Quỷ không chú ý, tôi tận lực nháy mắt với Đổi Trắng Thay Đen, mặc dù anh ta không hiểu tôi muốn làm gì nhưng vẫn biết ý mà đáp ứng yêu cầu của tôi.

Đổi Trắng Thay Đen gật đầu: – “Nói cũng đúng. Vậy cô đi xem thử trước đi.”

Tôi không nói thêm lời nào, trực tiếp sử một chiêu ngự không phi hành, từ phòng họp bay ra khỏi cửa sổ, biến mất ở đường chân trời. Một đám cao tầng của Trâu Bò Bang đều há hốc mồm. Thiên Hạ Long Quỷ ngập ngừng mở miệng, giống như muốn nói cái gì lại không biết phải nói làm sao.

Đổi Trắng Thay Đen không nhanh không chậm nói: – “Đó là tuyệt chiêu của bọn tôi. Nhờ nó mới có thể chạy trốn thoát mạng.”

“Tôi không phải muốn nói tới chuyện đó.” – Thiên Hạ Long Quỷ bất đắc dĩ cười – “Tôi chỉ muốn nói hình như Tri Chu đã đi nhằm đường rồi….”

Ngũ tặc đồng thời nhỏ một giọt mồ hôi lạnh. Nội tâm chửi thầm, bệnh tâm thần của Nhện hôm nay lại tái phát à? Sao có thể phạm sai lầm trầm trọng như vậy chớ…

Cho đến lúc đã thoát khỏi Sắc Trảo thành, tôi mới phát hiện mình đi nhằm hướng. Cbn, đều do tên Thiên Hạ Long Quỷ làm hại, đem tôi dọa đến mức không phân biệt được chuyện gì đang xảy ra luôn. Dù sao cũng sai đường rồi… cứ đi luôn vậy. Long Tức Mê Cung có một nửa diện tích nằm trên địa bàn của Bạch Lang tộc, cho nên tôi chạy không lâu thì tới nơi. Lúc này tôi nhận được tin nhắn của Đổi Trắng Thay Đen.

“Nhện, cô không sao chứ? Vì sao lại giống như chạy trốn trối chết thế? Đến phương hướng cũng nhìn sai?”

“Tôi không sao. Chỉ là tên Thiên Hạ Long Quỷ kia thật đáng sợ. Tôi sẽ không bao giờ… gặp mặt hắn nữa. Về sau, toàn bộ vấn đề liên quan tới Trâu Bò Bang liền giao cho anh xử lý.”

Yên tĩnh vài giây…

“Hahahahahaha~” – đầu bên kia đột nhiên bộc phát một chuỗi tiếng cười, không phải của một người mà là của một đám – “Nhện a~ không ngờ cô lại sợ tên Thiên Hạ Long Quỷ kia… haha… buồn cười quá… bọn tôi còn tưởng cô không sợ trời không sợ đất chứ.”

“Lăn!” – tôi phiền muộn hét lên – “Tên đó chính là khắc tinh của tôi. Về sau, tôi phải cách hắn càng xa càng tốt. Tôi không nói giỡn đâu. Anh nghiêm túc cho tôi.”

Tôi giận ~ Bọn họ còn đang cười lăn lộn.

Không thể nhịn nổi nữa. Ba~ tôi tắt máy truyền tin. Mang một bụng lửa giận, tôi đi vào Long Tức Mê Cung. Hừ hừ… bây giờ ai dám chọc tới bà, bà liền cắn hắn.

Bởi vì cửa vào lần này không giống lần trước, cho nên tôi vòng vo cả buổi mà chẳng tìm được đường. Cuối cùng tôi lén lút đi theo một đội ngũ kia mới tới được chỗ của Hắc Long. Đến đây thì tôi nhớ đường nhưng để tránh phiền toái, tôi giả bộ là người tới soát quái kiếm kinh nghiệm. Đội ngũ bên kia thấy tôi chỉ đi một mình nên một hồi liền không chú ý nữa. Bởi vì ai cũng biết là sức của một người thì không tài nào thắng nổi Hắc Long.

Tôi vừa đánh quái vừa chú ý tình huống. Đội ngũ bên kia có chừng 300 người. Nơi này có sức chứa tối đa là 1000 người, có thể tham gia chiến đấu thì chỉ được 500 người. Đội ngũ này xem như lợi hại. Lấy trình độ đẳng cấp hiện giờ của người chơi, 300 người vẫn có thể đánh bại Hắc Long. Nhưng đánh Kim Long thì… có lẽ dữ nhiều lành ít à. Nhìn bộ dáng của họ, có vẻ đã quyết định sẽ thử sức một phen.

Một vị đoàn trưởng bỗng nhiên lên tiếng hỏi tôi: – “Bạn ơi, có muốn nhập đội với chúng tôi để đánh boss không?”

Tôi lắc đầu: – “Tôi lại không cần đất phong lệnh, tổ đội làm gì. Không đi.”

Anh chàng cầm cây búa này gọi là Cuồng Chiến, có lẽ cũng cùng suy nghĩ như tôi, cô em gái này chắc tới đây đánh quái thăng cấp, không có bang hội nên sẽ không cần đất phong lệnh, thế là anh chàng cười nói với tôi.

“Vậy bạn cứ tiếp tục đánh quái đi nha, cẩn thận một chút, quái ở đây rất mạnh.” – nói xong liền quay về đội ngũ.

Hắc hắc… nội tâm tôi cười thầm. Đây chính là cơ hội tốt. Thừa dịp bọn họ đánh boss, không rãnh chú ý tới người ngoài, tôi lặng lẽ tìm một góc tối không có ai, tôi sử ngay biến thân thuật…

“Vợ ơi, hình như anh vừa thấy một con hồ ly xông vào bên trong.” – một thuẫn chiến sĩ nói với cô bạn gái.

Cô nàng thuật sĩ liếc một cái: – “Anh nhìn gái đẹp đến hoa mắt hả? Ở đây ngoại trừ hai con rồng thì làm gì có con thú nào khác?”

“Anh thật sự nhìn thấy…”

“Còn cãi?”

Chương 43: Nước mắt tuôn rơi

Lần này không có tên cuồng theo dõi Thiên Ngu Cam, tôi không cần lo lắng sẽ có người từ bên cạnh nhảy ra hù chết, cho nên dưới hình dáng hồ ly, tôi nghênh ngang đi vào từ chính điện.

Cuối thông đạo, cảnh tượng không khác gì với lần trước. Hệ thống đã đổi mới. Trên bức tường xuất hiện thêm một giàn cây tiên tử. Cây này có tên gọi rất đẹp nhưng thực chất là giống cây ăn thịt người. Đổ mồ hôi ~ May mắn lần này tôi không có ý định đào tường.

Tôi quan sát Kim Long, gia hỏa này không biến hóa chút nào. Thời gian dài như vậy cũng không thấy nó lớn hơn?! Chẳng lẽ loài rồng phát dục chậm hơn lẽ thường hay sao cà? Tôi nhìn hai cục u lên trên đầu của nó, nuốt nước miếng, nghe nói long giác (sừng rồng) rất cao giá, không biết gia hỏa này bao giờ mới mọc sừng đây ta???

Quẫy đầu, vẫy hết mấy ý nghĩ xấu xa ra khỏi óc, tôi nhanh chóng leo lên cây. Hắc hắc… nói về kỹ năng leo cây của hồ ly, có lẽ tôi chính là đệ nhất rồi.

Nhìn ba cái lệnh bài đung đưa trước mắt, tôi chưa vội hái xuống, bởi vì tôi đang bận suy nghĩ. Dựa theo kế hoạch thì đám người Trâu Bò Bang sẽ dụ quái, tôi thừa cơ hội vào trộm lệnh bài. Hiện tại lại có một đám người không biết trời cao đất rộng đang dụ quái giùm cho tôi ở bên ngoài. Khi Hắc Long rơi một nửa máu, Kim Long sẽ chạy ra hổ trợ, đúng lúc đó mà tôi trộm lệnh bài rồi thoát đi thì sẽ rất thuận tiện. Tỷ lệ chạy trốn thành công rất cao, nhưng đổi lại, đám người bên ngoài sẽ nhìn thấy mặt tôi.

Vừa rồi tôi dùng hình dáng hồ ly để tiến vào, cho nên chỉ cần là người thông minh một chút liền có thể suy đoán ra: đi vào một con hồ ly, đi ra lại là hình người, chẳng lẽ con hồ ly kia chính là người này biến thành? Mà như vậy thì bí mật của tôi sẽ phơi trần ra ánh sáng. Không được, kế hoạch này không ổn.

Làm sao mới tốt đây? Chẳng lẽ thật sự phải đợi đi cùng với tên Thiên Hạ Long Quỷ?… Đau đầu quá a ~ Nếu có thể xử ngự không phi hành trong mê cung thì tốt quá, đáng tiếc Long Tức Mê Cung có cấm chế, không thể sử dụng bất kỳ phi hành thuật pháp nào.

Không thì chấp nhận rớt một cấp để trở về điểm hồi sinh!?! Trong đầu tôi toát ra suy nghĩ này. Kỳ thật, rớt cấp đối với tôi chẳng là gì. Người khác có thể rất đau lòng khi rớt cấp, cũng phải thôi, bởi vì quá trình thăng cấp rất vất vả. Nhưng cả hai lần tôi thăng cấp đều giống như ngồi hỏa tiễn, vù vù liền tới nơi. Chẳng những tôi không thể cảm thụ được sự gian nan khi soát quái thăng cấp của người chơi, mà bởi vì không cần thăng cấp, thời gian bình thường của tôi trôi qua rất đỗi nhàm chán.

Trước mắt, phương pháp này là hữu hiệu nhất. Rớt 1 cấp, mất 2 điểm thuộc tính. Có lẽ còn cho tôi cơ hội thử lại cảm giác đi soát quái thăng cấp nữa cơ. Nghĩ tới đây, tôi liền hạ quyết tâm, lập tức khôi phục hình người, nhanh tay đem 3 cái đất phong lệnh ném vào đai lưng, sau đó nhắm mắt chờ chết.

Vù ~ một hồi gió mạnh thổi vào cơ thể khiến tôi không thể hít thở. Đến rồi!

Phập ~ là móng vuốt của Kim Long chộp trúng tôi.

Lần trước bị chim hồng tước giết, tôi đang ở trong trạng thái ngốc trệ, chưa kịp cảm giác gì đã ngoẻo mất tiêu. Lần này, tôi phải hết sức tận hưởng cảm giác tử vong.

Thế nhưng, tử vong không đến. Khi tôi cảm giác bản thân đang bay lên không trung thì kinh ngạc mở mắt. Tôi choáng ~ Kim Long chộp lấy tôi bay lên trời? Chẳng lẽ nó muốn cho tôi chơi trò nhảy bungee*. Tôi nhìn ánh mắt hưng phấn của Kim Long, phiền muộn than thở trong lòng, này tiểu đệ, ta tuyệt đối không thích mấy trò cảm giác mạnh à.

Nếu tôi có thể sử dụng ngự không phi hành, tôi sẽ không sợ nó. Nhưng mà… trong khu vực này, thứ duy nhất có thể phi (bay) là nó, các giống loài khác muốn bay cũng bay không được.

Ngay lúc tôi cho rằng Kim Long sẽ ném tôi xuống đất tan xương nát thịt để trừng phạt cái tội trộm lệnh bài thì nó lại làm một động tác vượt ngoài tưởng tượng của tôi. Tên gia hỏa biến thái này vậy mà lại nắm lấy tôi rồi lắc như điên. Trong đầu tôi chợt nhớ tới một câu tục ngữ, nông phu trồng vườn, trước khi hái sẽ rung cây.

Tôi tình nguyện bị ngã bẹp dí thành nhân bánh bao a~ Tôi bị lắc đến choáng váng đầu óc, trời đất quay cuồng. Trong đầu chợt nghĩ, tên ngốc này không phải cho rằng cứ lắc như vậy thì lệnh bài trong người tôi sẽ rớt ra chứ? Đổ mồ hôi ~

Không được. Tiếp tục như vậy, ngay cả túi mật của tôi cũng sẽ bị nó lắc cho rớt ra mất. Tôi chịu đựng cảm giác nôn mửa, lôi trong đai lưng ra một cái móc câu, hất lên. Móc câu theo quán tính liền bay một vòng lên không, tôi cắn chặt răng nắm chặt đầu dây.

Tiểu tử, có ngon ngươi buông ta ra a~

Có lẽ cảm giác được ánh mắt khiêu khích của tôi, Kim Long ngừng việc rung lắc, trợn mắt nhìn tôi, buông một tay, sau đó vươn móng vuốt rờ sau lưng. Trên mặt nó hiện lên biểu hiện kinh ngạc, lại nhìn sợi dây tôi đang nắm trong tay, biến thành biểu hiện phẫn nộ. Nó thả tay, xòe móng, ý đồ cào chết tôi. Tôi đương nhiên không bỏ lỡ thời cơ, nhanh chóng nắm sợi dây bay vù lên lưng nó.

Kim Long nổi giận rồi. Tên nhân loại bé nhỏ dám coi rẻ tôn nghiêm của nó, tội không thể tha. Kim Long bắt đầu ở trên không trung bay ngang bay dọc, xoay tới xoay lui, sau đó xử ra Kim Long vẫy đuôi, Kim Long thần công, Kim Long phun lửa, Kim Long phun nước miếng…v..v… nói chung là đủ loại tuyệt chiêu.

Đờ mờ, ngươi cho rằng ngươi là vận động viên thể thao hả? Tôi nằm rạp trên lưng Kim Long, cố gắng giữ cho đầu óc thanh tỉnh. Mấy phiến vẩy rồng cực kỳ trơn trượt, tôi phải dùng hết khí lực toàn thân để vừa nắm vừa cấu vào đó để bản thân không bị bay ra ngoài. Trong nội tâm, tôi đã lôi tổ tông mười tám đời của con rồng này ra hỏi thăm một lượt, vẫn chưa hết giận, tôi dứt khoát dùng chân đạp liên tục vào lưng nó. Mặc dù chỉ là công kích vật lý bình thường, hệ thống khấu trừ tượng trưng là -1. Nhưng tôi lại thấy hả giận dễ sợ!!!

Rống ~ Kim Long phát hiện tôi công kích nó, nộ khí tăng lên, cũng không quản sẽ tự làm thương chính mình, nó quay đầu phun ra một ngụm lửa.

Cbn! Tôi may mắn tránh thoát nguy hiểm, nội tâm buồn bực, cứ tiếp tục thế này, người không nhịn nổi nhất định là tôi. Bởi vì thể lực của tôi tiêu hao rất nhanh, mà tôi lại không nghĩ ra được biện pháp nào để đối phó với Kim Long. Haiz… con rồng chết tiệt. Nhanh chóng giết chết tôi một cách thống khoái không phải được rồi sao?! Vì sao lại bắt tôi trải qua tình trạng sống không bằng chết thế này? Tôi nhất định phải kiên trì tới cùng, nhất định không cho nó đạt được mục đích. Nghĩ tới đây, tôi lại càng nắm chặt sợi dây trong tay.

Ủa? Ô biểu tượng của ngự không phi hành đang sáng lên. Tôi ngẩng đầu nhìn, phát hiện con rồng ngu ngốc này đã bay ra khỏi phạm vi của Long Tức Mê Cung. Ha hả… Bàn Cổ đại thần đúng là hiển linh. Tôi đã tìm thấy đường sống trong chỗ chết.

“Rồng ngu xuẩn, bye bye, không hẹn ngày tái ngộ.” – tôi nói với Kim Long, sau đó buông tay, lúc rơi xuống liền xử ngay ngự không phi hành, hóa thành một đạo hồng quang bay thẳng về Sắc Trảo thành

Rống!! một tiếng long ngâm đầy phẫn nộ vang lên.

Hắc hắc… ngươi rống đi, ngươi rống đi, ai thèm để ý chứ. Tôi đắc ý nghĩ.

Phi hành một đoạn, tôi dừng lại, xác định đã vứt bỏ Kim Long, tôi liền huýt sáo nhảy chân sáo đến tổng đàn bang hội của Trâu Bò Bang. Ngũ tặc đang ngồi chồm hổm ngay cửa ra vào, cùng quay đầu về một hướng, thoạt nhìn rất giống đám lưu manh bảo kê.

“Đại ca móc túi, mọi người đang pô tạo dáng gì thế, cũng không có ai ở đây để thưởng thức a~” – tôi từ phía sau nhảy lên vỗ vai, tục tĩu nói.

“Nhện…” – mọi người đồng thời la lên làm cho tôi giật cả mình.

“Làm sao a~ Muốn hù chết tôi hả?” – tôi đưa tay che ngực, ủy khuất nói.

“Ặc… bọn tôi thấy cô lâu như vậy vẫn chưa về, không thể gọi điện cũng không thể gửi tin vì hệ thống thông báo là cô đang ở trong trạng thái dị thường làm mọi người lo lắng muốn chết. Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

“Hắc hắc…” – tôi gãi đầu – “… tôi bị Kim Long đuổi giết, cho nên…”

“Cái gì?!? Bị Kim Long đuổi giết, chẳng lẽ…” – ngũ tặc nhìn tôi không thể tin nổi.

Tôi gật đầu, lôi ra một cái đất phong lệnh: – “Tôi đã trộm được. Để kể cho mọi người nghe, cái con rồng ngu ngốc kia…”

Rống ~

Một âm thanh quen thuộc vang lên cắt đứt câu nói của tôi. Tôi ngẩng đầu. Đậu xanh rau má, con rồng ngu ngốc đó đã đuổi tới nơi rồi. Tôi giật mình, vội bay thẳng vào tổng bộ của Trâu Bò Bang, nội tâm chửi thầm, cbn, chẳng phải chỉ đạp ngươi vài cái thôi sao, có cần phải đuổi cùng giết tận như thế không?

Kim Long bay vào Sắc Trảo thành, được hệ thống phán định là quái vật công thành, thế là một đống mũi tên và mồi lửa ầm ầm tấn công nó.

Người chơi trong Sắc Trảo thành vừa thấy Kim Long cũng hơi sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy NPC quân đội đang công kích nó liền hưng phấn reo lên. “Quái vật công thành. Bạo chết boss đêeeeeeee!!!!” Kim Long căn bản không để ý đến mấy loại công kích lẻ tẻ nhỏ nhoi này, nó thẳng tắp xông vào tổng bộ của Trâu Bò Bang.

Tôi thấy Kim Long bay càng lúc càng thấp, cuốn đích chạy xung quanh. Lúc này, đám cao tầng của Trâu Bò Bang đã nghe được tin tức ồn ào ở bên ngoài nên lục tục xuất hiện. Tôi vừa nhìn thấy Thiên Hạ Long Quỷ liền vọt tới, gấp gáp hỏi.

“Long lão đại, tổng bộ của các anh có mật thất hay địa đạo nào không? Nói chung là có chỗ nào cho tôi trốn không?”

“???” – Thiên Hạ Long Quỷ mờ mịt nhìn tôi – “Cô trốn làm gì? Yên tâm đi, trên địa bàn của tôi, không ai dám tìm cô gây phiền toái đâu.”

“Nhưng đó là đại boss của Long Tức Mê Cung đuổi tới.” – tôi sầu não nói – “Bởi vì giúp anh trộm lệnh bài nên mới trêu chọc Kim Long. Anh phải mau chóng tìm một nơi an toàn cho tôi trốn trốn nha.”

“Kim Long?!?” – Thiên Hạ Long Quỷ không cần nghi ngờ lời nói của tôi, bởi vì Kim Long đã xuất hiện bên trên tổng bộ của bang phái – “Cô yên tâm, Trâu Bò Bang sẽ bảo vệ cô an toàn. Cô vào phòng họp trước đi. Tôi sẽ triệu tập đội ngũ đối phó với nó.”

Thiên Hạ Long Quỷ phát ra lời thề son sắt, sau đó mở máy, bắt đầu truyền lệnh xuống. Tôi thì chui đầu vào phòng nghị sự.

Hiệu suất xử lý sự việc của Trâu Bò Bang đúng là rất cao, chỉ một chốc liền có thể triệu tập một đám thành viên chiến đấu tầm cao. Không gian trống trải của sân trước nhanh chóng đầy nghẹt người. Quân đội NPC và người chơi ở Sắc Trảo thành cũng theo chân Kim Long xuất hiện bên ngoài tổng đàn, ba tầng trong ba tầng ngoài, đâu đâu cũng thấy người là người. Ai không biết tình huống có lẽ còn tưởng người chơi Sắc Trảo thành đang hợp tác với NPC đến san bằng tổng bộ của Trâu Bò Bang.

“Tui có dự cảm…” – Treo Đầu Dê Bán Thịt Chó thần bí nói – “… Trâu Bò Bang hôm nay sẽ vì Nhện, ngôi sao chuyên gây họa, mà hỏng bét.”

Tứ tặc khinh bỉ liếc hắn: – “Cái này mà ngươi cũng gọi là dự cảm hả? Người ngu ngốc nhìn tới cảnh này đều biết Trâu Bò Bang nhất định hỏng bét rồi.”

“Nhưng mà ngươi nói Nhện là siêu cấp ngôi sao gây họa thì ta đồng ý. Cô nàng này đi tới đâu ở đó liền phát sinh những chuyện không thể tưởng nổi. Rất tà môn.”

“Đồng cảm.”

“Chúng ta không cần phụ giúp đánh bại Kim Long sao?” – Tiểu Tặc nhìn một đám người dày đặc trước mắt, ngập ngừng hỏi.

“Đánh cái gì?” – Đổi Trắng Thay Đen trợn mắt – “Đoàn trưởng của chúng ta đã trốn mất biệt. Đoàn viên chúng ta đương nhiên là… sống chết mặc bây rồi.”

“À…” – Tiểu Tặc đổ một giọt mồ hôi, bội phục nhìn tứ tặc đang lười chảy thây ngồi ngắm cảnh.

Tôi đương nhiên không thư thái được như ngũ tặc. Kim Long nhìn thấy tôi chạy vào phòng nghị sự liền phun một ngụm lửa. Nếu không phải căn phòng này đủ rắn chắc, tôi lúc này đã biến thành nhện nướng. Phát hiện ra đây không phải là địa phương an toàn, tôi lập tức chạy ra ngoài.

Tai nạn bắt đầu từ đây.

Hơi thở của Kim Long đi theo cước bộ của tôi, những nơi tôi đi qua nhanh chóng biến thành một đống bừa bộn. Nháy mắt, một nửa kiến trúc của tổng đàn bang hội đã biến thành phế tích. Tôi chột dạ, nếu Thiên Hạ Long Quỷ bắt tôi bồi thường thiệt hại… đổ mồ hôi… tôi có đem bán mình cũng không đủ tiền để đền bù a~ Nhưng bên ngoài là một đám người chật như nêm cối, tôi không thể sử dụng ngự không phi hành để đào tẩu nha.

Mà hình như những người có ý đồ cạo chết boss lại đang cười sung sướng. Bởi vì họ có một mồi nhử cực tốt là tôi. Phạm vi hoạt động của tôi bị phong tỏa, lại hấp dẫn công kích của Kim Long, cho nên bọn họ có thể thoát tâm phóng xuất toàn bộ tuyệt chiêu sát kỹ vào boss. Từng đạo kiếm khí. Từng mảnh ánh đao. Từng đống khói lửa. Từng chùm mũi tên. Tất cả đều hướng lên người Kim Long. Mà con rồng ngu ngốc này chẳng thèm bận tâm, cứ khoát lên một cái hộ thuẫn, sau đó tiếp tục kiên trì truy sát tôi.

Đệch ~ Sao không ai tới cứu tôi vậy? Tôi mà chết thì các ngươi cũng không sống thoải mái đâu. Tôi oán hận nghĩ.

“Nhện! Cô kiên trì một chút. Tôi sẽ nghĩ biện pháp hấp dẫn sự chú ý của nó.” – tiếng nói của Thiên Hạ Long Quỷ như một tiếng chuông thanh thúy vang lên trong tai tôi.

“Anh nhanh lên a ~ Tôi sắp chống không nổi rồi.” – tôi rống lên.

“Được được.” – Thiên Hạ Long Quỷ nói xong liền gọi tọa kỵ ra. Đổ mồ hôi ~ Không ngờ là một con kên kên. Cái con chim chuyên ăn thịt người chết này nhìn rất là buồn nôn. Chỉ có thể nói, sở thích của Thiên Hạ Long Quỷ đúng là đặc biệt hơn người!!

Thiên Hạ Long Quỷ ngồi lên kên kên, sau đó bay lên trời. Con chim này bay rất nhanh, nháy mắt đã đến gần Kim Long, sau đó Thiên Hạ Long Quỷ làm ra một chuyện mà tất cả mọi người đều trợn mắt kinh ngạc. Anh ta thu hồi tọa kỵ, rớt xuống ngay trên đầu Kim Long. Anh ta quỳ một chân, vươn tay nắm lấy cái cục u còn chưa đủ lớn để gọi là long giác kia. Một đạo bạch quang xuất hiện, đó là đấu khí, hòa cùng màu vàng hộ thuẫn của Kim Long, trông cực kỳ đẹp mắt.

Rống ~ Kim Long nổi giận rồi. Nhưng mục tiêu lần này của nó không phải là tôi. Và bởi vì nó không thể chạm tới Thiên Hạ Long Quỷ, cho nên nó lại xuất ra tuyệt chiêu đã dùng khi đối phó với tôi, đó là bay lên trời.

Một đám người ngước mắt nhìn Kim Long biến mất trong tầng mây. Thiên Hạ Long Quỷ vẫn quỳ trên đầu con rồng đó.

Tôi cười vui vẻ trong lòng. Xem ra Thiên Hạ Long Quỷ cũng sẽ nếm thử cảm giác bị rung lắc quay cuồng rồi.

Nửa tiếng trôi qua…

Một giờ trôi qua…

Lại thêm nửa tiếng…

Rống ~ Ngay lúc mọi người tưởng rằng đã tuyệt vọng, một tiếng long ngâm vang lên, sau đó trên trời xuất hiện thân ảnh màu vàng quen thuộc. Nhưng đó không phải là thứ khiến mọi người trợn mắt há mồm. Điều khiến mọi người kinh ngạc chính là Thiên Hạ Long Quỷ đang đứng trên đầu con rồng, hướng về phía mọi người vẫy vẫy tay.

… tên cầm thú này đã thuần phục Kim Long!!!! Tôi chịu không nổi sự kích thích, thoáng một cái té xỉu. Thói đời gì a~ Tôi mạo hiểm tính mạng dẫn dụ boss… vậy mà để cho người khác thuần phục mất. Huhuhu… nước mắt tôi rơi như mưa.

 

==========================================================

Bungee Jump là trò này

bungee

8 Comments

Leave a Comment
  1. uyencricket / Dec 5 2015 6:19 am

    Wowwww
    Ủa cái anh này kì kì :))) sao anh này kì diệu quá :)) ảo quá :))) miêu tả còn hơn nam chính :v

    • hoanguyendinh / Dec 5 2015 4:10 pm

      Anh này có thể tính là nhân vật phản diện đó :))

      • uyencricket / Dec 6 2015 5:52 am

        Tại thấy miêu tả anh này vi diệu quá :)))

      • hoanguyendinh / Dec 6 2015 7:21 am

        Đến kỳ thi đấu võ đài mới thấy nam chính toả sáng, hình như là cỡ chục chương nữa. Mặc dù nếu mình nhớ không lầm là đến vòng chung kết thì nam chính vẫn đánh không lại Thiên Hạ Long Quỷ, bởi vì nam chính không có chức nghiệp ẩn.

      • uyencricket / Dec 6 2015 7:45 am

        Tội ảnh quá vậy :'((((
        Chẹppppp

  2. Tiểu Bình / Dec 5 2015 11:09 am

    Ta kết anh này rồi nhaaaaaaaa =)))))))))

    • hoanguyendinh / Dec 5 2015 4:11 pm

      Bạn thuộc tuýp fan của nhân vật phản diện à?

      • Tiểu Bình / Dec 8 2015 10:40 pm

        Ta thích kiểu này thôi :)))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: