Skip to content
January 16, 2016 / hoanguyendinh

[Edit]Bách luyện thành yêu – chương 54&55

Chương 54: Hắc mã trong truyền thuyết.

Cậu chàng chiến sĩ hai tay cầm hai thanh cự kiếm bự tổ chảng kia hiển nhiên không biết bản thân đã trúng phải gian kế của tiểu mỹ nhân. Cậu nở một nụ cười, tự nhận là đẹp trai nhất thế giới, ôn nhu nói: – “Muội muội, mặc dù anh chưa bằng Ám Ảnh, chưa thể đánh ra kiếm khí nhưng chiêu thức của anh cũng rất lợi hại đó, em nhớ cẩn thận nha.”

Cậu chàng nói xong liền giống như muốn khoe khoang, bật đấu khí lên, hai thanh cự kiếm lập tức tỏa ra một tầng hào quang sáng chói, trông cũng có vài phần uy lực.

Nhưng chúng tôi nghe hắn nói thì toàn bộ ngã nhào. Trời ơi, tên này bị gì thế? Đứng trước mặt đối thủ mà dám tiết lộ toàn bộ đặc điểm võ công của mình? Trên đời này chỉ có 2 loại người mới làm chuyện ấy mà thôi. Một là loại người giống như Đông Phương Bất Bại, võ công vô địch. Hai là loại người không có đầu óc, ngu ngốc toàn tập. Dĩ nhiên tên này không thuộc về loại thứ nhất…

Cô bé nghe hắn nói thì mĩm cười thật hồn nhiên, sau đó giơ pháp trượng trong tay: – “Ca ca, anh thật là lợi hại. Người ta chỉ biết sử dụng một chiêu thiên vũ băng trùy thôi à. Ca ca, anh phải nhường em đó nha.”

Nói xong, cô bé liền ngâm nga một đoạn chú ngữ. Vị chiến sĩ gật đầu, vào thế tấn công, sau đó ra chiêu, nhưng có điều phương hướng cậu ta tấn công là… khoảng trống.

“Vừa rồi cô bé kia đã dùng pháp thuật gì thế?” – tôi hỏi. Dựa theo độ dài của đoạn chú ngữ vừa rồi, khẳng định đó không phải là thiên vũ băng trùy, mà là một loại pháp thuật khác.

“Tui cũng không biết. Trước khi cô ta phóng băng trùy cũng không thấy có điểm gì khác lạ a~” – ngay cả người có kiến thức rộng nhất bọn là Treo Đầu Dê Bán Thịt Chó mà cũng nghi hoặc như ai.

“Cái tên chiến sĩ kia vẫn đánh vào khoảng không, chẳng lẽ hắn không phát giác bản thân không đánh trúng bất cứ vật gì hay sao?”

“Hắn đang tấn công bằng kiếm khí, hiện tại không thể phát hiện ra. Đợi đến khi hắn đánh ngã ảo ảnh thì sẽ biết thôi. Cơ mà, tôi đoán cô bé kia sẽ không cho hắn cơ hội đó đâu.” – tôi phỏng đoán.

Quả nhiên, y như tôi dự đoán. Ngay trước khi chiến sĩ đánh ngã ảo ảnh, cô bé nhanh tay đút một viên dược hoàn vào miệng rồi chạy tới đứng ngay vị trí của ảo ảnh.

“Ối ~” – cô bé kêu lên một tiếng đau đớn, sau đó té ngã. Dĩ nhiên chúng tôi đều nhìn thấy lúc cô bé té xuống đất, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Muội muội, em không sao chứ?” – anh chàng chiến sĩ ngừng ngay công kích, chạy tới ân cần hỏi thăm. Đúng là tên khờ mà. Bỗng nhiên, ánh mắt của anh chàng đờ ra. Chúng tôi nhìn theo ánh mắt của hắn liền thấy…

Đờ mờ, cô bé kia giả vờ té trên mặt đất, áo quần có chút mất trật tự, pháp bào mở rộng, lộ ra một cặp đùi sáng bóng. Có vẻ chàng chiến sĩ nhìn thấy cái này mới đột nhiên ngây dại.

“Ca ca…” – cô bé mềm mại gọi một tiếng. Chiến sĩ vô thức nhìn lên, nhất thời bốn mắt giao nhau. Ánh mắt của chiến sĩ bỗng nhiên trở nên mờ mịt.

“Ca ca, anh thật lợi hại. Người ta đánh không lại, nhưng mà người ta cũng không muốn bị loại khỏi vòng thi a~” – vừa nói chuyện cô bé vừa niệm một câu chú ngữ, anh chàng chiến sĩ lập tức dại ra.

“Vậy phải làm sao mới tốt?” – chiến sĩ mê mang hỏi, đôi mắt không có tiêu cự nhìn cô bé.

“Dễ lắm nha. Anh nhận thua là được rồi.”

“Ừ, phải, anh nhận thua.”

Hắn vừa nói xong, trọng tài liền nhảy lên sân khấu, tuyên bố: – “Tuyển thủ 32215 tự nguyện nhận thua, bỏ quyền thi đấu. Tuyển thủ 35611 được phán định thắng trận.”

Sau đó kết giới biến mất, cả trời bông tuyết cũng biến mất. Ánh mắt của chiến sĩ khôi phục bình thường nhưng vẻ mặt vẫn hơi ngơ ngơ. Cô bé thuật sĩ đứng lên, phủi chút bụi dính trên pháp bào, nháy mắt cười với hắn: – “Ca ca, cảm ơn anh đã nhường cho em. Em đi nhé.”

“Trọng tài, chuyện gì đã xảy ra? Rõ ràng tôi đang chiếm thượng phong mà, vì sao lại thua rồi?” – chiến sĩ giữ lấy trọng tài, hỏi dồn dập.

Trọng tài trợn mắt nhìn hắn: – “Chính ngươi nhận thua a. Ta làm sao biết ngươi bị bệnh thần kinh gì. Nếu đã nhận thua liền nhận thua thôi. Không cần làm chậm trễ công tác của ta. Tiếp theo còn có trận đấu khác.”

Trọng tài không chút khách khí dùng ngay quyền hạn đặc biệt của trọng tài, một cước đem tên ngu ngốc này đá ra khỏi đấu trường.

Vị chiến sĩ đáng thương sau đó chạy lên website để xem lại video ghi chép lại trận đấu của hắn, lúc này rốt cuộc mới hiểu ra bản thân đã bị tính kế như thế nào.

“Trời ạ… tôi không bao giờ… tin tưởng nữ nhân nữa.” – một tiếng hét thê lương vang lên từ sân bãi bên ngoài đấu trường.

“Bệnh thần kinh!” – vài tuyển thủ đi ngang qua không chút lưu tình phỉ nhổ hắn.

“Cô nàng thuật sĩ kia đúng là vô sỉ bỉ ổi… có thể nói là đẳng cấp vô sỉ ngang ngửa với Nhện nhà chúng ta.”

“Điều này không quan trọng. Trọng điểm là nhờ vào mị thuật mà cô ta sử dụng, tui rốt cuộc đã biết chủng tộc của cô ta là gì rồi.” – Treo Đầu Dê Bán Thịt Chó đắc ý vỗ bụng.

“Chủng tộc gì?”

“Tuyết Hồ tộc!”

“Có chủng tộc đó hả? Có quan hệ gì với Yêu Hồ tộc không?” – cả đám hiếu kỳ hỏi, đồng thời trong lòng thầm khâm phục kiến thức sâu rộng của tên mập này.

“Tuyết Hồ tộc không có chút quan hệ gì với Yêu Hồ tộc. Nó là một tộc nhỏ của Hỗn Loạn Chi Đô, nền tảng của chủng tộc này là sử dụng băng, am hiểu băng hệ ma pháp. Trong số các kỹ năng đặc thù của tộc này có một cái gọi là mị thuật. Chiêu này tương tự như thôi miên, khiến cho đối phương bị mờ mịt tâm thần trong 30s. Nhưng mà điều kiện để phát động mị thuật rất hà khắc. Đầu tiên, giá trị nguyên lực của đối phương phải rớt xuống dưới một nửa. Thứ hai, đối phương phải ở trạng thái mất tập trung. Trong chiến đấu, người bình thường luôn tập trung tinh thần cao độ. Cho nên, có thể sử dụng mị thuật trong một cuộc chiến 1 vs 1 chính thức như thế này thì… đúng là kỳ tài mà.”

“Ah…” – tôi bừng tỉnh hiểu ra. Cô bé thuật sĩ kia ngay từ đầu đã tính toán chơi cho anh chàng kia một vố rồi. Trước hết là sử dụng kỹ năng lạc đường chi tuyết, để cho hắn đánh nhau với ảo ảnh khiến hắn tiêu hao phần lớn nguyên lực, đợi đến khi hắn không còn sức để công kích bằng pháp thuật nữa mà chuyển qua công kích vật lý thì cô nàng liền ngừng ngay ảo ảnh, dùng mánh mỹ nhân kế để đánh tan lực tập trung của hắn, chính là vụ lộ đùi, ngay lúc đó liền tung mị thuật. Đúng là một kế sách hoàn mỹ vô khuyết a~

Nhưng mà trong một trận chiến chính thức thế này, cô nàng lại vẽ ra một kế sách rườm rà phức tạp như vậy, là vì cái gì?!? Sau trận đấu này, cô ta chỉ để lộ một cái kỹ năng cực kỳ bình thường là băng trùy. Có quỷ mới tin một pháp sư 25 cấp mà chỉ biết mỗi một kỹ năng băng trùy nha. Cho nên, lý do đúng đắn nhất chính là… cô ta muốn ẩn dấu thực lực.

“Cô nàng này là người thâm hiểm, khẳng định thực lực của cô ta không chỉ có thế. Mập mạp, anh lập tức điều tra xem cô ta là người phương nào.” – tôi nghiêm mặt nói.

“Đúng!!” – ngũ tặc cũng có cùng suy nghĩ như tôi.

“Thôi. Đã đến lúc tôi phải vào sân đấu rồi.” – tôi nhìn đồng hồ nói.

“Nhện, cô cũng nên che dấu thực lực một tí đi. Về sau cứ dùng Hồng Nương là được.” – Treo Đầu Dê Bán Thịt Chó cười dâm đãng.

“Che dấu cái rắm!” – tôi phiền muộn nói – “Trận đấu kia được truyền hình trực tiếp trên màn ảnh lớn của Thực Nguyệt thành. Sẽ không có ai ngu ngốc đến mức muốn cùng tôi đấu sủng vật chiến nữa. Nếu tôi còn muốn giả heo ăn thịt hổ, nói không chừng sẽ bị người khác xem là con heo mà giết chết luôn.”

Tất cả các trận đấu sau đó đều y như lời tôi tiên đoán, từng đối thủ nhìn thấy tôi đều kêu lên: – “Ahhhh, cô chính là cái người mang theo con hổ nhện 40 cấp đúng không? Chúng ta không cần chọn sủng vật chiến làm gì nữa, cứ như Tây Môn Xuy Tuyết và Lục Tiểu Phụng quyết đấu công bình đi.” ** là 2 nhân vật trong loạt tác phẩm Lục Tiểu Phụng truyền kỳ của Cổ Long **

Thời gian trong trò chơi trôi qua rất nhanh. Hôm nay đã là ngày cuối cùng của vòng loại. Hôm nay tôi có 6 trận đấu.

Từ đầu tới giờ, tôi tổng cộng đấu 33 trận. Ngoại trừ trận đầu tiên chiến đấu cùng Hồng Nương ra thì những trận sau đó Hồng Nương đều nằm yên trong không gian sủng vật. Tôi chán, chả thèm che dấu thực lực cái quái gì luôn. 33 đối thủ kia, bất kể là pháp sư, thuật sĩ, chiến sĩ hay là cung tiễn thủ đều đau đớn hy sinh dưới những mũi tên tẩm độc của tôi. Thế cho nên, cuộc thi còn chưa đi đến hồi kết nhưng cái biệt hiệu “Độc Cung Thủ” của tôi đã nhanh chóng lan xa. Hiện giờ, toàn bộ tứ đại chiến khu đều truyền miệng kể cho nhau nghe về một cô nàng cung tiễn thủ, không dùng ma pháp, không dùng mũi tên cao cấp, không có đặc thù kỹ năng, chỉ bằng vào mấy cây độc tiễn đã làm đối thủ sống không bằng chết.

Cũng vì những lời đồn này mà toàn bộ thuốc giải độc của các dược phô trong tứ đại chiến khu đều bị n+1 người nhào vào giành giựt mua cho bằng hết, thậm chí có người còn chấp nhận bỏ ra một số tiền cực lớn để mua thuốc giải độc cao cấp. Đám người này giơ tay lên trời mà thề, nếu đụng phải tôi thì sẽ bằm tôi ra làm trăm mảnh để báo thù cho em trai, em gái, em vợ, em rể, lão bà, bạn gái loạn thất bát tao gì đó của họ.

Chúng tôi nghe chuyện này liền ôm nhau cười điên đảo. Thuốc giải độc của hệ thống không thể giải được độc môn của tôi. Gần đây, tôi rất dụng tâm giành thời gian rảnh để đi săn thú. Bao nhiêu độc xà độc thú sinh sống xung quanh Thực Nguyệt thành đều bị tôi lột da ráo trọi để lấy túi mật, trong đó có không ít con là boss quý hiếm. Trong balo của tôi có n+1 loại độc đặc chế. Lúc chiến đấu, dùng độc này không được, tôi sẽ đổi độc khác. Tôi mới không tin có người có thể giải hết tất cả mọi loại độc trên đời.

Chuyện này cũng làm dấy lên phong trào sử dụng độc dược trong giới đạo tặc và cung tiễn thủ. Tôi thừa cơ hội này mà bán sang tay một mớ kha khá mấy loại độc dược cấp thấp, thu về một mớ tiền lời.

Tiêu Dao gia tộc dựa vào cuộc thi đấu này mà kiếm chác không ít. Không ngờ bọn có thể dò ra hầu hết số thứ tự của các cao thủ trong kỳ thi đấu, sau đó sai người cẩn thận quan sát từng trận đấu của tất cả những cao thủ này, cuối cùng đưa ra bảng phân tích ưu khuyết điểm cộng với số liệu đánh giá về sủng vật của các cao thủ. Toàn bộ thông tin này được gom lại thành một quyển sách, gọi là “Bảng danh sách đánh giá tổng hợp cao thủ của Hồng Hoang”. Hiện tại, hầu như tất cả tuyển thủ đều sở hữu một quyển sách này.

Trong tay của tôi cũng đang cầm một quyển, cực kỳ nhàm chán lật lật xem xem để giết thời gian trong khi chờ đợi.

Tiêu Dao rất bất ngờ trước thực lực của tôi, nhưng hắn xem tôi là bạn bè nên không vạch trần nhiều chuyện của tôi. Hình ảnh của tôi trong sách được miêu tả rất qua loa, mờ mờ ảo ảo, kiểu như tôi là cục đá từ trong cái khe nào đó nhảy ra rồi tỏa sáng, một dạng anh hùng vô danh không nguồn gốc chứng thực.

Đại đa số các nhân vật trong quyển sách này là những người tôi chẳng có hứng thú. Cho nên tôi chỉ tìm xem mấy lão đại cao tầng của các đại bang hội.

Nhóm đầu tiên tôi quan tâm chính là đám mỹ nữ của Thập Tự Thiết Tường Vi. Trong bảng tổng hợp thông tin thì Thập Tự Thiết Tường Vi có 4 người lọt vào danh sách. Đầu tiên là bang chủ của họ, Thâu Đêm Suốt Sáng. Thứ hai là trưởng lão Tím Huyễn. Thứ ba và thứ tư là hai phó bang chủ, Sữa Bảo Bảo và Miêu Điện Hạ. Trong đó thì Miêu Điện Hạ chính là cô bé Tuyết Hồ tộc Băng hệ pháp sư mà tôi đã xem qua trận đấu đầu tiên, đã có chút kiến thức cơ bản về thực lực của cô bé. Những người khác thì không mấy rõ, bởi vì bọn họ không gặp được đối thủ mạnh, một đường hát vang ca khúc khải hoàn mà lọt vào vòng trong, đấu đến cuối cùng cũng chưa lộ ra một cái kỹ năng đặc thù nào.

Tình huống bên Tô Nhiếp tộc không có gì lạ. Nhưng mà bên phía Bạch Lang tộc lại xuất hiện một người khiến tôi cảm thấy hứng thú. Anh chàng này là thành viên của bang hội đứng hàng thứ tư trong bát đại nghiệp đoàn, Thịnh Thế Triều Dâng, tên hiệu Phong Lôi Nộ Hổ. Nghe đồn, quan hệ giữa tên này và Thiên Hạ Long Quỷ cực kỳ tốt, mọi người thường xuyên thấy hai người họ kề vai sát cánh bước vào tửu lâu chén chú chén anh rất vui vẻ. Ai cũng đặt dấu chấm hỏi vào mối tương giao này, không biết bọn họ có gì mờ ám hay không? Nhưng mà đây không phải là nguyên nhân tôi chú ý tới tên kia. Trong cuộc đấu thứ 11, hắn gặp một đối thủ tương đối mạnh, là bang chủ của một bang hội hạng nhì, cho nên hắn không thể che dấu thực lực được nữa. Trong tình huống bất đắc dĩ, hắn phải xuất ra độc môn tuyệt kỹ của bản thân – bạch hổ biến.

Nghe tên thì tưởng là biến thân thuật nhưng thật ra không phải vậy. Nó giống như một loại phù chú, thỉnh cầu Bạch Hổ nhập thân vào mình, hi sinh một nửa thể lực và nguyên lực để đổi lấy tốc độ gấp 2, đấu khí gấp 3, công kích gấp 4 liên tục trong 10s. Với thực lực cơ bản của Phong Lôi Nộ Hổ thì trạng thái biến thân ấy tương đương với kỹ năng vô địch nha. Nghe đồn, trận đấu đó được bình chọn là trận đấu đặc sắc nhất của vòng loại. Dù sao các trận đấu khác chẳng phát sinh chuyện gì hào hứng, các cao thủ đẳng cấp không chạm trán nhau nên không xảy ra tình huống tranh đoạt vé vớt.

Có người bạo gan suy đoán, Phong Lôi Nộ Hổ chính là cao thủ thần bí ẩn danh của BXH thực lực lúc trước, bởi vì chính xác mà nói thì tên của hắn chưa bao giờ xuất hiện trên BXH cả.

Sau khi đọc xong phần giới thiệu, tôi tò mò mở video trận đấu kinh điển kia ra coi.

Thịnh Thế Triều Dâng trước giờ luôn có vẻ phụ thuộc vào Trâu Bò Bang, hắn thân là bang chủ lại cực kỳ ít xuất đầu lộ diện, ngay cả Hồng Hoang Nhật Báo cũng không có tin tức gì của hắn. Ngược lại, phó bang rồi trưởng lão rồi đoàn trưởng gì đó của Thịnh Thế Triều Dâng còn có danh tiếng hơn hắn. Cho nên, trong cuộc thi đấu vòng loại, hắn được người ta ví von là “hắc mã”. Tôi thật tò mò muốn biết hắn có giống như truyền thuyết kể hay không, là một cao thủ ẩn danh vô địch thiên hạ.

Vừa vào trận đấu, hai đối thủ liền thân mật chào hỏi, có vẻ quan hệ không tệ. Điều đáng sợ nhất khi thi đấu là đụng mặt người quen, nhưng họ thì ngược lại, có vẻ thật là cao hứng.

“Lão Hổ, lần này anh sẽ không hạ thủ lưu tình đâu, em cũng không cần che giấu thực lực, có bao nhiêu tuyệt chiêu thì sử ra hết đi a!!”

“Cuồng Nhân, hai anh em chúng ta lâu rồi không luận bàn với nhau. Thường ngày không dám đánh toàn lực là vì sợ giết chết đối phương. Hiện tại ở trên đấu trường, có chết cũng không rớt cấp, chúng ta rốt cuộc có thể buông tay đánh thoải mái rồi.”

Kháo ~ thì ra là hai tên chiến đấu cuồng, đều là mấy tên điên mê đánh đấm.

Người tên Cuồng Nhân không nói gì thêm, lấy binh khí ra, là một cây côn. Hắn bay người lên, từ trên cao đâm thẳng xuống một chiêu đảo thắng hoành long. Phong Lôi Nộ Hổ không hề chủ quan, tay trái giơ lên mở ra trọng thuẫn, gạt thẳng cây gậy đang đâm vào mình, đồng thời tay phải quét cây đại đao vào phần bụng của đối thủ. Cuồng Nhân không kinh hoảng, trường côn chạm đất mượn lực lộn ngược ra sau, nhẹ nhàng tránh thoát một kích.

Sau khi hai chân yên vị trên mặt đất, Cuồng Nhân mĩm cười nhìn Phong Lôi Nộ Hổ: – “Tốt lắm, khởi động chấm dứt, lần này là đánh thật đây.”

Hắn vừa dứt lời, một màn sương màu trắng hiện lên che phủ toàn thân, là đấu khí. Cây côn đen kia không ngờ lại giống như thần binh lợi khí, hiện giờ phát ra một tầng ánh sáng quang mang. Đấu khí của chiến sĩ mở lên đại biểu cho việc người đó sắp khởi động kỹ năng công kích.

Phong Lôi Nộ Hổ thấy thế thì cười một tiếng. Một tiếng hổ gầm vang lên, một quầng sáng màu vàng chói mắt xuất hiện, cũng là đấu khí. Cây đại đao trên tay hắn cũng tỏa ra ánh sáng màu vàng lấp lóe, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng ong ong.

Đấu khí này lợi hại nha~~ Tôi dán mặt sát vào màn hình để nhìn cho rõ.

“Du long côn pháp!” – Cuồng Nhân rống lên, hóa thành một chuỗi tàn ảnh. Cây côn phảng phất như đã biến thành Phật Nghìn Tay, một chuỗi côn ảnh mang theo tiếng gió rống, gào thét bổ lên đầu của Phong Lôi Nộ Hổ.

Tôi cau mày. Kỳ lạ, tốc độ của người này chỉ bình thường thôi, vì sao lại có tàn ảnh nhỉ? Nhưng bởi vì vậy nên hướng đi của hắn không rõ ràng cho lắm. Chẳng biết Phong Lôi Nộ Hổ sẽ ứng phó như thế nào đây?

Phong Lôi Nộ Hổ không hề giật mình, vẫn một bộ bình tĩnh: – “Cuồng Nhân, sao anh cứ dùng mấy chiêu cũ rích hoài vậy. Chơi chiêu nào mới mới có được không? Chiêu này của anh không hù được em đâu.”

Phong Lôi Nộ Hổ vừa nói vừa nâng cao tấm chắn, mở rộng phạm vi bảo hộ ra nửa người bên trái. Đại đao bên tay phải nhích lên chừng 33cm, vừa vặn nghênh đón vũ khí của đối phương. Âm thanh binh khí va chạm vang lên. Trên đỉnh đầu của cả hai bay lên những con số đỏ chỉ ra lượng huyết vừa bị giảm.

Tôi không hiểu lắm về PK, cho nên nhìn thấy một màn kia thì không hiểu ra làm sao cả. Rốt cuộc là ai chiếm tiện nghi a~ Không lẽ lưỡng bại câu thương?!?

Sau một vòng giao đấu, hai đối thủ đều lùi ra sau một bước, trừng mắt nhìn nhau.

Cuồng Nhân bày ra một tư thế kỳ quái, nói: – “Xem ra du long côn pháp không có công dụng gì với em rồi. Hôm nay anh sẽ thử kỹ năng mới a~”

Hắn nói xong, cây gậy đột nhiên cao thêm 2m. Hiện giờ trông hắn giống như đang ôm một cây trúc. Chẳng biết hắn định giở chiêu trò gì đây. Phong Lôi Nộ Hổ vào tư thế phòng thủ, tò mò theo dõi Cuồng Nhân, cẩn thận đề phòng.

Cây gậy của Cuồng Nhân tựa như Kim Cô Bổng của Tôn Ngộ Không, vừa co duỗi vừa xoay tròn bên trên, đánh xuống mấy chiêu liền dồn Phong Lôi Nộ Hổ vào một góc.

Tôi đổ mồ hôi. Trình khống chế đấu khí kiểu này cũng quá trâu bò đi à…

Phong Lôi Nộ Hổ phải tốn sức dùng binh khí của mình để chống đỡ. Tục ngữ nói, binh khí dài một tấc là mạnh một tấc. Cứ tưởng tượng đi, cầm một cây trường côn đánh đối thủ đúng là chiếm ưu thế nha. Bản thân Cuồng Nhân thì đứng ở xa, cây trường đao của Phong Lôi Nộ Hổ không thể nào đánh trúng hắn. Nhưng mà… cái vấn nạn này nếu rơi vào tay tôi thì lại không thành vấn đề gì (bởi vì Nhện là cung thủ, toàn đứng bắn từ xa).

Kỹ thuật của hai người xem như không tệ. Trông cứ như hai vị đại hiệp đang phân tranh cao thấp. Phải nói là rất đã ghiền.

Chiến thuật của Cuồng Nhân đúng là có tác dụng khắc chế đối với đao thuẫn chiến sĩ không am hiểu tốc độ như Phong Lôi Nộ Hổ. Một đoạn thời gian ngắn sau đó, Phong Lôi Nộ Hổ một mực bị dồn ép, chỉ có thể phòng thủ, thỉnh thoảng mới có thể phản đòn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, đến khi thời gian quy định kết thúc, dựa vào điểm huyết lượng mà phân định thắng thua, Phong Lôi Nội Hổ nhất định bại trận.

Chương 55: Mọi người đều đổ xô ra đường.

Phong Lôi Nộ Hổ đương nhiên không dễ dàng để cho trận đấu kết thúc như vậy.

Trong một lần dùng toàn lực đẩy lùi được trường côn của Cuồng Nhân ra xa, hắn đột nhiên hét lên một tiếng, một đạo ánh sáng trắng bao trùm lấy đấu khí màu vàng óng của hắn, sau đó, một con hổ trắng ẩn ẩn hiện hiện ngay chính giữa quầng hào quang đó.

“Bạch hổ biến!!!” – tôi la lên, tinh thần càng thêm hứng khởi, cái đầu càng chúi vào màn hình, bởi vì tôi muốn nhìn ra nhược điểm của kỹ năng này.

Sau khi biến thân, đấu khí của Phong Lôi Nộ Hổ tăng vọt, tốc độ lướt đi như gió, nhìn y chang các cao thủ võ lâm đang dùng khinh công. Tôi không biết công kích của hắn có thật sự đề thăng gấp 4 lần hay không. Chỉ biết là hắn dùng một chiêu liên kích, Cuồng Nhân liền ngoẻo.

So về thể lực, Phong Lôi Nộ Hổ chiếm ưu thế quá rõ ràng. Cho nên khi nghe trọng tài tuyên bố kết quả trận đấu, tôi không khỏi lắc đầu cảm thán. Trong thế giới trò chơi, mặc kệ bạn có thao tác kỹ thuật giỏi cỡ nào, nếu không sở hữu những kỹ năng độc đáo, không thể sử ra chiêu một kích tất sát thì không bao giờ được công nhận là cao thủ chân chính cả.

Mặc dù thời gian thi đấu của tôi chưa tới nhưng tôi không có tâm tư xem thêm video nào nữa. Tôi duỗi cái lưng mệt mỏi, đang định thả lỏng toàn thân nằm xuống thì một cánh tay từ đằng sau vươn tới ôm lấy tôi.

“Ám Ảnh!!” – tôi vừa kinh ngạc la lên vừa quay đầu. Anh ấy không ở Tô Nhiếp Thành tham gia thi đấu hay sao? Chẳng lẽ bị nốc ao rồi? – “Sao anh lại đến đây? Trận đấu của anh…”

“Anh đã thắng liên tục 39 trận rồi, còn đánh cái gì nữa.” – Ám Ảnh trêu tôi.

“Anh…” – tôi giận, không biết phải nói gì. Tôi còn phải đấu thêm 6 trận nữa mới biết tôi có thể vào vòng trong hay không. Vậy mà anh ấy đã đánh xong rồi, không hổ là cao thủ cấp chuyên gia, đánh đấm rất ra trò.

“Em không cần giận. Sau khi thi xong, chúng ta có thể PK, anh sẽ nhường em thắng.” – Ám Ảnh nháy mắt nói.

Kháo ~ làm như tôi cần anh ấy nhường mới đánh lại vậy đó.

“Nè, anh không cần kiêu ngạo nha. Anh đừng quên anh là bại tướng dưới tay em.” – tôi cầm Sát Quỷ chọt vào người Ám Ảnh, nhắc nhở một sự thật còn chưa cũ lắm.

“Hà hà… em ngoại trừ Cửu Cửu Sát thì còn có tuyệt chiêu gì? Hơn nữa em cũng đâu có nhiều mũi tên Cửu Cửu Sát đâu.” – Ám Ánh một bộ “em không làm khó dễ nổi anh đâu”, tôi nhìn liền muốn PK ngay tại chỗ. Chẳng lẽ gần son thì đỏ gần mực thì đen à? Mới ở chung có vài ngày mà Ám Ảnh đã bị bọn tôi đồng hóa thành người xấu rồi sao?

“Hứ, mang anh đem bán cũng không đủ tiền để mua một cây Cửu Tàn Sát Hỏa Độc Vương của em đây. Đến lúc PK, em sẽ cho anh nếm thử sự lợi hại của nó.” – tôi không lép vế, lập tức phản kích.

“… anh còn không bằng một mũi tên??” – Ám Ảnh cười khổ – “Em lại sáng tạo ra mũi tên mới nữa à?”

“Hắc hắc… đây là bí mật.” – tôi híp mắt cười.

Gần đây, tôi tận lực thử nghiệm các kiểu tên liên hoàn. Đoán chừng đến vòng chung kết thì có thể lấy ra lòe thiên hạ rồi. Dù sao, 1 vạn người vào vòng chung kết đều là cao thủ đã thắng qua 39 trận đấu. Nếu tôi không có vũ khí bí mật phòng thân, sợ là sẽ biến thành rau thái thịt cho người ta băm vằm a~

“Không thể nào… bao nhiêu bí mật lớn nhỏ anh đều nói cho em biết. Vậy mà em lại giữ bí mật với anh sao?” – Ám Ảnh bi thương nhìn tôi.

“Đồng chí, hiện tại là tình huống đặc biệt, phải dùng phương pháp đặc biệt để xử lý. Thôi được rồi, đã đến giờ, em phải vào trong, anh ngoan ngoãn đứng ở đây chờ em, không cho phép chạy loạn.” – tôi trao cho Ám Ảnh một nụ hôn gió, sau đó tung tăng tiến vào thông đạo dẫn tới sân thi đấu.

Ám Ảnh nở miệng cười vui vẻ, mở website, lựa chọn theo dõi trận đấu của tôi.

Người ta nói, nếu bạn có tâm tình tốt, thực lực cũng sẽ đề cao. Sáu trận đấu sau đó, tôi không tốn nhiều sức lực lắm đã dẹp yên đối thủ. Nhờ thế mà thời gian nghỉ ngơi của tôi cũng tăng thêm 2 tiếng. Vừa bước ra khỏi thông đạo, tôi nhìn thấy Ám Ảnh và ngũ tặc đang đứng đợi ở bên ngoài, trên tay là một bó hoa chúc mừng.

“Không thể nào!!!” – tôi xụ mặt nhìn ngũ tặc – “Sao mọi người còn xong nhanh hơn cả tôi chứ!!!”

“Haiz… đối thủ quá cùi bắp, mới dùng một chiêu liều chết công kích liền xử lý xong, cho nên mới nhanh như vậy.” – ngũ tặc bĩu môi khinh bỉ, giống như họ chính là tuyệt thế cao thủ, tùy tiện búng ngón tay là có thể lấy mạng của đối thủ cách xa 1 dặm.

“Liều chết công kích? Nếu lỡ như đối thủ không chết thì mọi người xong đời. Sao không dứt khoát dùng chiêu đồng quy vu tận luôn đi. Bớt được việc không. Dùng chiêu đó địch nhân đảm bảo chết chắc.” – tôi tức giận nói. Mấy tên này quá to gan à, không biết thực lực của địch ra sao, chưa biết huyết lượng của họ cao hay thấp đã dám liều lĩnh dùng ngay chiêu liều chết công kích. Nếu có người không qua nổi vòng loại này, mặt mũi của Tật Phong Lữ Đoàn biết để đi đâu chứ.

“Đồng quy vu tận? Là chiêu gì?” – ngũ tặc biết tôi không vui, chỉ có thể nhỏ giọng giải thích – “Bọn tôi chỉ biết một chiêu để dùng cho PK thôi. Bọn tôi không phải là thích khách a~”

“Tôi mặc kệ. Mọi người phải nghĩ biện pháp để lọt vào top 100. Ai không làm được sẽ bị phạt, trở thành tạp dịch cho cả đoàn, thẳng đến kỳ thi đấu năm sau mà lọt vào top 100 mới thôi.” – tôi lấy cái chức đoàn trưởng ra thị uy.

“Top 100?? Nhện, cô chủ tâm muốn làm khó chúng tôi à? Trong 1 vạn người tuyển ra 100 cá nhân, chính là tỷ lệ 1/100 đó. Trong đoàn chúng ta, ngoài trừ Tiểu Mệnh và lão đại thì có ai đủ thực lực chứ.” – ngũ tặc khổ sở cầu xin.

“Không được.” – tôi kiên quyết lắc đầu – “Chúng ta hiện giờ quá náo động. Ai cũng theo dõi chúng ta. Nếu không thể lọt vào top 100 thì quá mất mặt. Tôi cũng không bắt mọi người chen vào top 10 a~ Khổ sở cái gì chứ? Mục tiêu của tôi và Ám Ảnh chính là top 10 đó.”

Cái bộ dáng chính nghĩa lẫm lẫm của tôi khiến một đám người cúi đầu cười trộm, Ám Ảnh đứng ở một bên lắc đầu nói: – “Anh không nhớ đã từng nói muốn vào top 10 nha.”

Tôi trừng mắt liếc xéo, Ám Ảnh lập tức ngậm miệng. Ngũ tặc không chút hình tượng phá ra cười như điên: – “Ám Ảnh, vì sao lúc trước bọn tôi lại không phát hiện ra anh có tiềm chất thê nô nhỉ… haha…” ** thê nô = người chồng sợ vợ, bị vợ quản lý nghiêm khắc.**

Ánh mắt hình viên đạn của tôi bay qua đâm vào bọn họ, cả đám liền an tĩnh lại.

“Khụ khụ…” – Đổi Trắng Thay Đen giả vờ nghiêm mặt – “Nhện nói đúng, chúng ta chính là thanh niên thế hệ mới, phải có lý tưởng, phải có ước mơ, không thể không có mục tiêu phấn đấu. Chúng ta chưa thử thì làm sao biết là không làm được. Chúng ta nhất định phải cố gắng tiến vào top 100!!!!!!!”

“Đại ca móc túi, hồi còn đi học, chẳng lẽ anh là cán bộ lớp?”

“Đúng vậy. Làm sao cô biết?” – Đổi Trắng Thay Đen kỳ quái nhìn tôi, làm như tôi là bà đồng đang ôm trái cầu thủy tinh để bói chiêm tinh.

“À… ngoài trừ cái đám cán bộ lớp nhảm nhí kia thì còn ai nhớ đến mấy bài diễn văn buồn nôn kiểu này chứ.”

o0o

Hôm nay là ngày kết thúc các trận đấu vòng loại. Một vạn cao thủ thành công vượt rào chính thức bước vào vòng chung kết sẽ diễn ra ở Thực Nguyệt thành vào ngày mai.

Nhân viên của tờ Hồng Hoang Nhật Báo một đêm không ngủ, tăng ca liên tục để hoàn thành một tờ tuần san đặc biệt, trong đó liệt kê đầy đủ các tuyển thủ đứng đầu của từng lãnh địa. Kế tiếp, các sòng bài bắt đầu vào cuộc, tỷ lệ cá cược top 10 thay đổi liên tục, nhất thời, thế giới Hồng Hoang gà bay chó sủa cực kỳ náo nhiệt.

Ngũ tặc vốn cũng có kích động muốn chạy tới sòng bạc để đặc cược, kết quả bị tôi giáo dục ôn nhu một trận liền ngoan ngoãn quay đầu, nào là cờ bạc là bác thằng bần, nào là ai dám lén lút cờ bạc sau lưng tôi sẽ bị tôi dùng cửu âm bạch cốt chưởng mát xa toàn thân cho người đó biết thế nào là gân cốt không xương. Chính vì vậy, trong lúc người khác ồn ào trong sòng bạc thì bọn tôi lại ngồi đây, nghiêm túc nghiên cứu tuần san đặc biệt của Hồng Hoang Nhật Báo.

Trang đầu của tờ tuần san giới thiệu sơ bộ tình hình của từng khu.

|Trước tiên, Bạch Lang tộc có chức nghiệp chiến sĩ chiếm đa số. Ở cái nơi tôn sùng vũ lực như Bạch Lang tộc thì mỗi người đều là chiến sĩ hung hãn, thế cho nên những người lọt vào vòng chung kết phần lớn cũng là hệ chiến sĩ, trong đó nổi bật nhất là Thiên Hạ Long Quỷ và Phong Lôi Nộ Hổ. Dĩ nhiên chuyện gì cũng có ngoại lệ. Thư ký của Trâu Bò Bang – Mèo Lười Biếng là thổ hệ thuật sĩ và đoàn trưởng đoàn trinh sát – Mị Ảnh là đạo tặc cũng lọt vào vòng trong. Bên cạnh đó, phó bang chủ rồi trưởng lão của Thịnh Thế Triều Dâng cũng đồng dạng lọt vào vòng trong. Số còn lại là những người không mấy nổi danh, giống như cao thủ lánh đời hoặc là lão đại của các bang hội nhỏ.

Kế tiếp là Tô Nhiếp tộc, chức nghiệp có vẻ cân đối hơn. Có điều Tô Nhiếp tộc không có nhiều người nổi danh, bởi vì Huyết Nhạn Các và Trung Hoa Chiến Long Bang phát triển quá mạnh, bọn họ gần như thâu tóm toàn bộ các bang hội nhỏ vào dưới trướng. Chính vì vậy, cao thủ vào vòng trong của Tô Nhiếp tộc phần lớn là thành viên của hai bang hội này. Kể ra có bang chủ, phó bang và trưởng lão của Trung Hoa Chiến Long Bang, cựu bang chủ của Huyết Nhạn Các là Ám Ảnh. Nghe đồn, ngay trước kỳ thi đấu, Ám Ảnh đã lui bang, nguyên nhân không rõ. Vốn mọi người suy đoán Ám Ảnh gặp chuyện gì đó trong hiện thực. Nhưng rõ ràng Ám Ảnh vẫn đăng ký tham gia kỳ đấu võ. Ai cũng đang suy đoán xem giữa Ám Ảnh và Huyết Nhạn Các đã xảy ra sự tình gì…

Thực Nguyệt thành không có gì để chú ý. Chiến đấu không kịch liệt. Cao thủ ít ỏi, thua xa 3 chủng tộc khác. Ở vòng loại, nổi bật nhất là thành viên của Tật Phong Lữ Đoàn, thủ lãnh của Tiêu Dao gia tộc và bang chủ của Phong Bạo Quân Đoàn là Ưu Nhã Dạ Hành Nhân (sau này sẽ gọi tắt là Dạ Nhân).

Hỗn Loạn Chi Đô chiếm vị trí đầu về số lượng nhân vật nổi danh. Đầu tiên là bang chủ của Triệu Hoán Liên Minh – Soái Ca, trưởng lão – Lạc Thủy Thanh Điểu, phó bang chủ – Công Chúa và Toái Mộng Hàn. Kế tiếp là bang chủ của Bất Diệt Thần Thoại – Lầu Nhỏ, phó bang chủ – Thiên Ngu Cam, còn có vài đoàn trưởng của đại đội chiến đấu. Cuối cùng là bang hội toàn mỹ nữ Thập Tự Thiết Tường Vi, bang chủ – Thâu Đêm Suốt Sáng, 2 phó bang chủ là Sữa Bảo Bảo và Miêu Điện Hạ, và trưởng lão Tím Huyễn đều thành công vào vòng trong.

Theo đánh giá của tòa soạn thì đây chính là những nhân vật tiềm năng của top 10, các bạn nhớ chú ý theo dõi để xem những nhân vật này có thể mang lại bất ngờ nào cho chúng ta hay không nha.

Xin chú ý!!! Các kỳ thi đấu của vòng chung kết sẽ được bán vé để các bạn có thể vào tận đấu trường xem trực tiếp. Giá vé là 100 lượng. Các bạn có thể đặt vé trước bằng cách vào trang web chủ của Hồng Hoang. Xin chú ý!!! Mỗi trận đấu chỉ bán 500 vé. Mỗi người chỉ có thể mua 1 vé, số lượng vừa đủ liền ngừng. Các bạn nhớ nhanh tay mua kẻo hết!!!!!!!!!!!|

“Đờ mờ!!” – cả đám chửi loạn cả lên.

Hồng Hoang đúng là vô nhân tính. Bán 1 vé 100 lượng bạc, tương đương 30 đồng nhân dân tệ, nghĩa là cũng bằng 1 vé xem phim ngoài đời thực. Nói thật thì cái giá này không tính là mắc. Nhưng họ còn kèm thêm một câu “mỗi trận chỉ bán 500 vé” khiến cho chúng tôi đều chấn động thần kinh. Hiện tại, số lượng người chơi Hồng Hoang không phải chục vạn thì cũng ngàn vạn người, trừ bỏ 1 vạn người lọt vào vòng trong thì những người khác đều là khán giả. Mỗi trận bán 500 vé, tính trung bình thì mỗi ngày Hồng Hoang có thể bỏ túi hơn 1tr5 nhân dân tệ. Thật là không tưởng nha, thu nhập này còn cao hơn thu nhập của rạp chiếu phim ngoài đời thật nữa.

“Công ty Hoa Phong đúng là gian thương. Chỉ tổ chức một kỳ luận võ, lại biết lợi dụng tâm lý tranh cường háo thắng của người chơi để kiếm bộn tiền.” – Treo Đầu Dê Bán Thịt Chó chảy nước miếng nói.

“Haiz… người ta nói không gian (xảo) không (phải) thương (nhân). Đám tư bản đều không có người nào là người tốt. Tôi đã sớm biết tên Thượng Quan Tường kia không tốt lành gì rồi. Quả nhiên tâm địa gian xảo. Nói không chừng đây chính là chủ ý của hắn.” – tôi đột nhiên nhớ tới bộ mặt vô sỉ của tên kia, buột miệng nói ra suy nghĩ trong lòng.

“Không thể nào a Nhện… đến cao tầng lãnh đạo của Hoa Phong cô cũng biết?” – mọi người quay đầu ngạc nhiên nhìn tôi.

Tôi lúc này mới nhớ ra, ngũ tặc từng gặp qua Thượng Quan Tường nhưng tôi không có giới thiệu hắn là ai ở ngoài hiện thực. Đổ mồ hôi ~ Thiếu chút nữa thì lòi đuôi cáo rồi. Mấy chuyện này không thể nói lung tung được. Lỡ rước lấy phiền phức cho Phong Bạo Quân Đoàn thì sau này khó nói chuyện với họ lắm.

Tôi bình tĩnh nói lãng đi: – “À, tên đó và tôi học chung trường, từng gặp qua hắn rồi, cũng không tính là quen biết.” Điều này không tính là sai, lại không có sơ hở nào để bị nắm đuôi. Tôi thiệt phục tôi quá xá.

“À ~ ” – ngũ tặc lăn lộn với tôi đã lâu, mỗi lần tôi nói dối bọn họ đều có thể nhìn ra, nhưng cái kiểu nói chuyện nửa thật nửa giả này thì bọn họ chưa đủ công lực để nhìn thấu, cho nên lập tức tin lời tôi nói.

“Được rồi. Chuyện mua vé giao cho Ám Ảnh. Chúng ta bây giờ phải đi tìm vài con boss để luyện kỹ năng. Ngày mai sẽ chân chính bước vào cuộc chiến.” – tôi giở quyền đoàn trưởng nói ra kết luận. Ngũ tặc gật đầu lia lịa. Tội nghiệp Ám Ảnh không có quyền lên tiếng, lủi thủi một mình đi mua vé. Thật ra đến giờ Ám Ảnh đã quen với kiểu đãi ngộ này rồi, cho nên anh ấy cũng không buồn kháng nghị hay phản kháng nữa. Bởi vì Ám Ảnh biết rõ, Tật Phong Lữ Đoàn là quân chủ chuyên chế (quyền hành tối thượng nằm trong tay vua), dân chúng bình thường không có quyền lực gì cả.

“Ám Ảnh, anh có cảm thấy ở cùng một chỗ với em sẽ rất mất mặt, sẽ mất tự do hay không?” – tôi dùng kênh mật nói chuyện với Ám Ảnh.

“Không có. Anh thích nhìn vẻ mặt hưng phấn của em lúc nói chuyện, rất dễ thương a~” – Ám Ảnh thật lòng trả lời.

… chẳng lẽ Ám Ảnh có khuynh hướng thích bị ngược đãi?!? Tôi thầm nghĩ.

Trong trò chơi, thời gian 1 ngày trôi qua rất nhanh. Đảo mắt đã đến vòng chung kết. Trước giờ thi đấu, bên ngoài giác đấu trường của Thực Nguyệt Thành, Tật Phong Lữ đoàn đứng thành một hàng ngang chỉnh tề, ngẩng đầu đón gió, im lặng nhìn chăm chú vào màn hình lớn đặt ở bên ngoài.

“Mục tiêu… top 100!!!” – cả đám rống lên.

“Ối ~” – một người qua đường bị tiếng rống làm cho hoảng sợ, vừa định quay đầu chửi một tiếng lại nghe một trận gió thổi qua, phía sau hoàn toàn không có ai, rùn mình – “Gặp quỷ a?!?”

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý đâu ra đó nhưng lúc tiến vào giác đấu trường, chúng tôi vẫn phải sợ hãi la lên… wow… thật nhiều người a!

Tính xem, ở ngoài đời thực, một thành thị lớn cũng không có quá 300 vạn người (3tr), vậy mà mỗi ngày đi trên đường đã phải chen lấn luồn lách cực khổ lắm rồi. Hiện giờ, một không gian có hạn lại chứa gần 500 vạn người (không biết tác giả lấy đâu ra con số này nữa), không cần tưởng cũng biết tình huống cập rập đến cỡ nào. Các NPC duy trì trật tự phụ trách dẫn từng người đến chỗ ngồi của họ. Cho nên, đến thời điểm này, phần lớn mọi người đều đã yên vị trên ghế ngồi. Nếu mọi người loạn xạ tự mình chạy đi tìm chỗ, nói không chừng đã có án mạng xảy ra.

“Trách không được vừa rồi chúng ta không thấy ai trên đường, thì ra là tụ tập trong đây hết rồi.”

“Ai da… vẫn thường nghe câu nói “người người đổ xô ra đường” nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nhiều người như vậy. Thật sự là quá nghẹt thở.”

“Đúng vậy. Chúng ta phải hảo hảo cảm thụ không khí này, trong hiện thực sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy tình cảnh này đâu.” – Treo Đầu Dê Bán Thịt Chó vừa nói xong liền lôi máy ảnh ra chụp hình.

“Mọi người nói xem, nếu ai đó ném một quả bom nguyên tử vào đây, thế là toàn bộ cao thủ của Hồng Hoang sẽ chết rạo trọi… há há…” – tôi đột nhiên nói chen vào một câu.

“Nhện…” – mọi người vô lực nhìn tôi, câm lặng không biết phải nói gì.

“Ah, đột nhiên mới nhớ, tôi đánh trận đầu, tôi phải đi tìm đấu trường rồi, mọi người cứ ở chơi nhé.” – tôi nói xong liền biến thành cánh bướm bay mất dạng.

One Comment

Leave a Comment
  1. uyencricket / Jan 17 2016 11:52 am

    Cám ơn bạn nha <3
    Đánh bom nguyên tử mới ghê :))) trong game mà cũng sợ có khủng bố nữa hả chàiiiiii :))))))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: