Skip to content
March 12, 2016 / hoanguyendinh

[Edit]Bách luyện thành yêu – chương 64&65

Chương 64: Kỳ chiêu chồng chất

Tím Huyễn trúng tên xong thì khom người ngồi xổm xuống, hai tay ôm bụng, vùi đầu vào ngực. Mái tóc dài rối tung, xõa ra, trông giống như Trinh Tử hiện thế. (nếu nhớ không lầm thì Trinh Tử là tên tiếng Trung của bạn ma nữ trong phim The Ring – 3c)

Phải biết rằng mũi tên của tôi có bôi độc Thị Tước Vũ Giả, tác dụng ăn mòn lục phủ ngũ tạng. Thống khổ đó không phải người thường nào cũng chịu nổi.

Tím Huyễn giống như bị trúng gió, cả người run rẩy không ngừng, cổ họng phát ra từng trận rên rỉ kỳ quái. Tôi quan sát hắn, không hiểu sao trong lòng bỗng len lỏi dâng lên một khoái cảm khi hành hạ người khác. Thế là tôi quyết định thừa thắng xông lên, phải hạ gục nhanh tiêu diệt gọn tên kia!

Loát ~ Một mũi tên bay ra.

Xuy ~ Tôi kinh ngạc khi mũi tên không bắn trúng mục tiêu.

Bởi vì ngay thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, Tím Huyễn lại triệu hồi thêm 30 khôi lỗi khác, bao bọc xung quanh hắn, không chừa một kẽ hở nào.

Những trận đấu trước đây, tên này chỉ thả ra cao nhất là 30 khôi lỗi, làm hại tôi tưởng rằng hắn chỉ có thể triệu hồi 30 con. Xem ra, tuy tên này cực kỳ biến thái nhưng không đến nỗi ngu cho lắm, biết lưu lại con át chủ bài.

“Khặc khặc… khặc khặc…” – Tím Huyễn phát ra một chuỗi tiếng cười quái dị.

Hắn cười ghê rợn đến nỗi tôi nổi da gà da vịt khắp người, nhịn không nổi phải chà xát cánh tay. Tôi kinh ngạc nhìn tên kia, không lẽ hắn điên rồi? Bị thương nặng cỡ đó mà còn cười được à?

Tím Huyễn vẫn ôm bụng, chậm rãi đứng lên, thở từng ngụm khó khăn, giống như mỗi động tác nhỏ cũng lấy đi tất cả khí lực của hắn. Sau khi đã đứng vững, hắn giương mắt nhìn tôi, khuôn mặt đầy mồ hôi bỗng giản ra thành một mặt cười quỷ dị.

“Độc dược của ngươi không tệ nha. Rất lâu rồi, ta chưa từng bị thương nặng như vậy… cũng lâu lắm rồi không có cảm giác thích thú như thế này. Nào đến đây đi! Dùng tất cả chiêu số lợi hại của ngươi, dùng tất cả độc dược của ngươi! Để cho ta hưng phấn một đỗi xem nào!!!” – cả khuôn mặt Tím Huyễn sáng bừng lên, ánh mắt lóe ra quang mang kỳ dị, kết hợp với vẻ thống khổ, trông biến thái đến không thể tả thành lời.

Nhưng tôi không có thời gian nghiên cứu tâm lý vặn vẹo của tên này. Tôi chỉ biết hắn hiện giờ đã quyết định dốc sức liều mạng với tôi rồi. Vậy thì tôi phải đối phó ra sao đây? Nên dùng vũ khí gì? Cửu Tàn Sát sao? Giữa một rừng lá chắn thì Cửu Tàn Sát không có hiệu quả cao cho lắm. Xem ra phải ăn cắp ý tưởng của Quỷ Thủ Lưu rồi. Dù sao trong trò chơi không có luật bản quyền a~

Từ sau khi dùng ảo thuật ở Long Tức Mê Cung cứu được bản thân một mạng, tôi liền bắt đầu kiên trì luyện tập chiêu này. Cho tới hiện tại, tôi đã có thể tạo ra 10 ảo ảnh. Không biết lúc này dùng đến sẽ tạo ra tiếng vang gì đây nữa. Nói nào ngay, tôi là thành viên duy nhất của Yêu Hồ tộc đánh vào vòng chung kết.

Có chiến thuật rồi, tôi lập tức hành động. Kỹ năng khởi động, trên đấu trường liền xuất hiện 11 “tôi”, đứng thành hình cánh quạt, bao vây Tím Huyễn. Trong tay mỗi người đều cầm một bả cung tên màu đen. Hình ảnh đó khiến cho toàn trường kinh sợ. Cả thính phòng bỗng nhiên im lặng một cách quỷ dị. Một lát sau, có người không nhịn được la lên.

“Trời ơi, đây mới là phân thân thuật thực sự a~”

Những người ngồi bên cạnh không ai lên tiếng phản đối, bởi vì mọi người đều đang choáng váng. Quỷ Thủ Lưu xuất ra 1 ảo ảnh, tỷ lệ là 50-50, khả năng đoán đúng rất lớn. Nhưng hiện giờ có đến 11 “tôi”, người bình thường rất khó đoán trúng nha.

Không thèm đếm xỉa đến phản ứng của mọi người, tôi nhanh chóng điều khiển 10 ảo ảnh xoay xung quanh đối thủ, tìm kiếm cơ hội xuống tay.

Tím Huyễn có 60 khôi lỗi, nhưng bởi vì tốc độ của tôi rất nhanh, hắn không có biện pháp để đối phó với tôi. Ngược lại, bản thân hắn đang trúng độc. Dưới tình huống huyết lượng giảm liên tục, cho dù tôi không công kích hắn, chỉ cần tôi câu giờ, đoán chừng hắn sẽ trở thành người đầu tiên của kỳ đấu võ bị thua do mất máu mà chết.

Tím Huyến đương nhiên không để cho chuyện như vậy xảy ra. Hắn cải biến chiến thuật, ra lệnh cho 20 khôi lỗi bảo hộ xung quanh, 40 khôi lỗi còn lại bắt đầu tấn công tôi.

Tôi đương nhiên… không đánh trả, bởi vì chỉ cần ra tay liền bại lộ chân thân. Tôi chỉ có thể điều khiển ảo ảnh tránh né ngược xui. Rút mũi tên số 3, lắp vào cung tên, tôi bắt đầu tính toán chiến thuật mới.

Bùm ~

Một tiếng vang lớn làm tôi giật cả mình. Quay đầu nhìn lại.

Cbn…

10 khôi lỗi đã biến thành khói đen, đang dần dần tan biến, mà 3 ảo ảnh đứng gần đó, dưới ảnh hưởng của vụ nổ cũng đã lòi đuôi.

Chơi trò tự bạo sao, tên kia dám dùng chiêu này, đúng là biến thái mà. Thật là phiền toái.

Tím Huyễn thấy tôi ngập ngừng đến giờ vẫn chưa bắn tên liền nở nụ cười quái dị.

“Bắn đi a~ Không phải ngươi muốn bắn chết ta sao? Đến đây đi ~ dùng độc tiễn của ngươi bắn chết ta a~” – hắn càng nói càng lớn tiếng.

Tôi không thèm để ý đến hắn, tìm đúng cơ hội, mũi tên trong tay liền phóng ra. 11 cá nhân đồng thời bắn 11 mũi tên. Tím Huyễn không biết cái nào là thật, cái nào là giả, chỉ có thể ra lệnh cho các khôi lỗi điên cuồng tự bạo.

Thừa dịp hỗn loạn, tôi phóng theo mũi tên, tiếp cận đối thủ.

Lúc tôi tiến nhập phạm vi công kích của khôi lỗi, Tím Huyễn lập tức vui vẻ, hai tay hắn duỗi ra, vô số sợi chỉ màu đen như một tấm mạng nhện bay trùm về phía tôi.

Đôi mắt chim ưng của tôi đã sớm nhìn rõ lộ tuyến của các sợi chỉ. Nếu là cung tiễn thủ khác, nhất định phải thúc thủ chịu trói trước chiêu này của Tím Huyễn. Nhưng tôi thì khác. Bởi vì Sát Quỷ của tôi có cung nhận.

Tay tôi nhẹ nhàng vun lên, cung nhận sắc bén cứa qua lớp chỉ cứng cỏi khiến chúng đứt thành từng đoạn.

Chênh lệch đẳng cấp của vũ khí đúng là có ưu thế rõ ràng. Sát Quỷ là linh khí, đối với vũ khí cấp bậc thấp hơn, nó có thể phá hủy dễ dàng, chỉ cần tôi muốn.

Trước giờ tôi không hề nghĩ đến chuyện này, cũng chưa từng có ý định sẽ làm như vậy. Bởi vì tỷ lệ bạo rớt vũ khí trong Hồng Hoang thấp đến đáng thương. Người chơi có thể tìm thấy một kiện vũ khí đã là chuyện không dễ dàng rồi. Cho nên phá hủy vũ khí của người khác còn tàn nhẫn hơn giết chết họ cả ngàn lần.

Nhưng Tím Huyễn là ngoại lệ.

Tôi phải làm như vậy. Bởi vì tôi không muốn thua.

Tím Huyễn đối với tình hình đột biến trước mắt không kịp phản ứng. Hắn sửng sốt mất 1s. Nhưng với loại chiến đấu 1 vs 1 này thì 1s đã đủ rồi. Tôi bắt lấy cơ hội khó có được, vung Sát Quỷ, sử ngay một chiêu kiếm thuật trung cấp, thất trận liên hoàn kiếm.

1,2,3,4,5,6,7…

7 công kích liên tục chấm dứt. Tím Huyễn cạn sạch chút máu còn lại. Cả người hắn đầy máu. Hoa phục rách tơi tả. Mái tóc dài rũ xuống. Khuôn mặt không chút huyết sắc của hắn hiện lên một nụ cười quỷ mị. Sau đó…

Bịch ~

… ngã xuống.

Toàn bộ khôi lỗi xung quanh liền hóa thành những món đồ trang sức. Đinh đinh đang đang rớt xuống sàn đấu. Chúng vì chủ nhân mà khảy lên một khúc nhạc an hồn. Sau đó thi thể của Tím Huyễn hóa thành một chùm ánh sáng, biến mất trong không khí, chỉ còn lại những món đồ trang sức nằm phản xạ dưới ánh mặt trời.

Tôi đi xuống đài, liều mạng dùng khăn mặt chà lau y phục.

Đây là lý do tôi ghét cận chiến. Mỗi lần ra tay đều dính máu đầy người. Đi giặt trang phục cũng tốn tiền đó a ~ Tôi là vô sản chân chính đó ~

Mà lúc này, toàn bộ khán đài còn chưa kịp phản ứng với những gì họ vừa chứng kiến.

Cung tiễn thủ có thể phân thân? Cung tiễn thủ có thể đánh cận chiến? Những chuyện này hiển nhiên đã vượt khỏi phạm trù lý giải của mọi người. Cũng tựa như chuyện nhân loại lần đầu tiên đặt chân lên sao Hỏa lại phát hiện trên mặt đất có dòng chữ “xxx đã đến đây du ngoạn” vậy.

Giữa không khí ngỡ ngàng đó, trận đấu tiếp theo đã lên sàn.

Trận thứ 8, Thiên Ngu Cam vs Sữa Bảo Bảo.

Khi trọng tài tuyên bố trận đấu bắt đầu, khán giả vẫn chưa lấy lại tinh thần. Mọi người vẫn còn đắm chìm trong dư vị khiếp sợ của trận đấu trước.

Thiên Ngu Cam thấy không ai nhiệt tình cổ động, cõi lòng bực bội muốn chết, hắn lớn giọng cằn nhằn: – “Làm sao vậy a~ Danh tiếng đều bị 2 người phía trước cướp sạch rồi. Ngay cả một tiếng vỗ tay cũng không có.”

Sữa Bảo Bảo thì đang phiền muộn vì một chuyện khác.

Nàng biết Thiên Ngu Cam. Thập Tự Thiết Tường Vi có tư liệu điều tra chi tiết của toàn bộ cao tầng lãnh đạo của bát đại nghiệp đoàn, kỹ năng thế nào, đẳng cấp ra sao, dùng sủng vật loại gì. Nhưng đối với Bất Diệt Thần Thoại, duy nhất tên phó bang chủ Thiên Ngu Cam này là họ không có tư liệu đầy đủ gì cả. Gián điệp của họ cũng không cách nào biết rõ thực lực của Thiên Ngu Cam. Bởi vì tên phó bang chủ này rất ít khi tổ đội với thành viên trong bang, hoặc là có tổ đội thì cũng toàn là đi ăn ké. Cho nên câu tổng kết của gián điệp về Thiên Ngu Cam là “vẻ ngoài hào nhoáng, thực lực cùi bắp”. Không ai ngờ trong kỳ đấu võ lần này, Thiên Ngu Cam lại một đường đánh thẳng vào vòng chung kết. Rốt cuộc thì tên này có thực lực thế nào đây?

“Hai người quyết định quy tắc thế nào?” – trọng tài thúc giục.

“Tôi muốn dùng sủng vật. Sữa phó bang chủ thì sao?” – Thiên Ngu Cảm cười tủm tỉm nhìn Sữa Bảo Bảo.

“Tôi cũng dùng sủng vật!” – Sữa Bảo Bảo đáp lại bằng một nụ cười quyến rũ.

Nhưng Sữa Bảo Bảo đã không ngờ, kể từ lúc nàng chọn sủng vật chiến, bất hạnh của nàng cũng bắt đầu…

Những trận đấu trước đây Sữa Bảo Bảo không dùng sủng vật. Không phải vì sủng vật của nàng yếu, mà bởi vì những đối thủ đó không đủ sức uy hiếp. Nhưng hiện tại nàng phải đối phó với tên hồ ly giảo hoạt Thiên Ngu Cam, nàng cảm thấy bản thân nên thận trọng một chút. Thực lực của nàng cao hơn hắn, lại có sủng vật trợ giúp, chắc là không có vấn đề gì rồi.

Có điều, Sữa Bảo Bảo đã không nhìn thấy nụ cười gian xảo của Thiên Ngu Cam. Nếu nàng nhìn thấy, có lẽ đã không lạc quan đến mức này.

Trận đấu bắt đầu.

Sữa Bảo Bảo cầm roi trong tay. Thiên Ngu Cam thì cầm cung tên. Hai người không vội vàng tấn công, cũng không hẹn trước mà đồng thời triệu hoán sủng vật.

Sủng vật của Thiên Ngưu Cam là một con huyễn tinh linh. Nó giương đôi cánh to lẳng lặng đứng ở sau lưng chủ nhân. Con này không tệ nhưng cũng không phải là cực phẩm.

Nhìn bộ dáng dương dương tự đắc của Thiên Ngu Cam, tôi thật thắc mắc không biết hắn đang có chủ ý quỷ quái gì trong đầu.

Sữa Bảo Bảo nhìn thấy sủng vật của đối thủ liền thở ra một hơi, sau đó triệu hoán sủng vật của mình, là một con yêu thú toàn thân màu đen.

“Liệt Hỏa Cửu Hung” – tôi nhìn thấy sủng vật của Sữa Bảo Bảo liền hoảng hốt la lên.

“Liệt Hỏa Cửu Hung là thứ gì?” – Ám Ảnh thấy tôi kinh ngạc như vậy cũng chăm chú nhìn con thú kỳ lạ mà hắn chưa thấy bao giờ kia – “Không phải chỉ là Hắc ám Hỏa thú thôi sao? Chẳng lẽ nó rất có địa vị?”

“Đúng vậy, rất có địa vị.” – tôi gật đầu – “Em từng nghe Đồng trưởng lão kể qua. Trong tất cả yêu thú của đại lục Hồng Hoang, hỏa hệ yêu thú cũng có phân ra hai đường chánh và tà. Chánh phái lấy Hỏa Phượng Hoàng làm đại biểu. Mà tà phái thì lấy Liệt Hỏa Cửu Hung làm đại biểu. Chín con quái thú này nếu hợp sức lại có thể đánh bại Phượng Hoàng Chân Hỏa. Đáng mừng là bọn chúng không hòa hợp với nhau, sẽ không bao giờ tụ tập chung một chỗ. Nhưng nếu có người cố ý thu thập đủ 9 con yêu thú này… vậy thì rất khó lường. Rất có thể bọn họ muốn phát động hỏa hệ cấm chú.”

Ám Ảnh nghe xong liền nổi lên hứng thú: – “Thật lợi hại như vậy? Thế sủng vật của Sữa Bảo Bảo chính là 1 trong 9 con đó?”

“Phải… Liệt Hỏa Cửu Hung theo thứ tự là Nhật Tiêu, Võng Hồ, Dư Hưởng, Minh Long, Kim Ngao, Phù Tế, Tỳ Hưu, Cao Ngạn và Hoạt Sư. Sủng vật của Sữa Bảo Bảo chính là đại biểu cao nhất của Hắc Ám Hỏa thú.” – tôi cẩn thận nhớ lại những lời Đồng trưởng lão từng kể. Khiến tôi ngạc nhiên là, chuyện qua lâu như vậy mà tôi vẫn nhớ mọi thứ một cách rất rõ ràng. Từ lúc nào thì trí nhớ của tôi trở nên siêu tốt như vậy hả?!

Hai chúng tôi vui vẻ nói chuyện phiếm. Trên khán đài, trận đấu đã bắt đầu.

Trận đấu này không giống với sủng vật chiến bình thường, là cái kiểu người đấu người, thú đấu thú. Hiện tại, Thiên Ngu Cam giống như đã hợp thể với huyễn tinh linh, loáng thoáng sau lưng hắn xuất hiện một đôi cánh lớn như cánh chuồn chuồn, cả người cũng hiện lên một tầng ánh sáng màu xanh nhạt.

Khán giả một trận hồ đồ.

Người chơi hợp thể với sủng vật đã là chuyện hiếm lạ, lại chưa từng nghe nói có thể hợp thể với huyễn tinh linh. Không lẽ Hoa Phong sửa luật? Hoặc là con kia không phải huyễn tinh linh mà là một giống yêu thú nào đó?

Trận đấu này quả thật hơi quái dị. Hai đối thủ thì bình thường nhưng sủng vật của họ lại bất thường. Tôi không thể đoán được, mèo nào sẽ cắn miểu nào.

Sau khi hợp thể với sủng vật, tốc độ của Thiên Ngu Cam rõ ràng tăng mạnh, chạy vòng xung quanh không ngừng bắn tên xạ kích vào Sữa Bảo Bảo. Có điều, cung thuật của tên này đúng là rác rưỡi. Thật không biết hắn làm sao lọt được vào vòng chung kết nữa. Chẳng lẽ đối thủ của hắn đều ngu ngốc hết cả sao?

Sữa Bảo Bảo nhẹ nhàng tránh né công kích của Thiên Ngu Cam, vừa phòng thủ vừa nghĩ đối sách để khắc chế đối thủ. Tốc độ của nàng đã cao thế này mà còn không bắt kịp tên kia. Nếu bỏ qua công kích vật lý, chọn lấy công kích ma pháp, chỉ sợ nàng chưa kịp đọc xong chú ngữ thì đã bị ám toán chết tươi. Không lẽ dùng Cao Cao làm lá chắn? Sữa Bảo Bảo nhìn nhìn, quyết định mạo hiểm một lần, ra lệnh cho sủng vật bảo hộ lấy nàng, bản thân thì bắt đầu đọc chú ngữ.

Thiên Ngu Cam thấy Sữa Bảo Bảo đổi qua ma pháp thì vui vẻ dùng nàng làm tấm khiên để tập bắn. Cao Cao rất tận trung với cương vị, ngồi chồm hổm trước mặt chủ nhân, hễ có mũi tên nào bay tới là nó há miệng phun ra một ngụm lửa màu đen, đốt chúng trụi lủi.

15s trôi qua. Siêu cấp pháp thuật của Sữa Bảo Bảo rốt cuộc hoàn thành.

“Hỏa vũ lưu tinh!”

Sữa Bảo Bảo ngâm khẽ một tiếng, lập tức toàn bộ đất trời đều biến sắc. Cả đấu trường phúc chốc bị nhuộm thành màu đỏ sậm, từng khối thiên thạch bọc trong hỏa diễm từ trên trời rơi ầm ầm xuống sàn đấu, phát ra những tiếng vang dữ dội, khắp nơi đều là liệt hỏa.

Tôi đưa mắt muốn nhìn xem Thiên Ngu Cam bị nướng thành cái dạng gì rồi. Kết quả, không nhìn thấy tên kia. Không lẽ hắn bị nện thành thịt nát rồi?

Chương 65: Cbn, thực quá kích thích

Hỏa Vũ Lưu Tinh vừa xuất hiện, đội cổ động của Thập Tự Thiết Tường Vi hoan hô ngất trời. Phòng ngự của cung tiễn thủ không cao. Nếu một tay cung tiễn thủ có thể trụ nổi qua 10s của Hỏa Vũ Lưu Tinh, vậy thì Hồng Hoang nên ghi tên người đó vào sách kỷ lục.

Người ta thường nói, ông trời thích trêu ngươi.

Ngay lúc mọi người đều cho rằng Thiên Ngu Cam đã triệt để xong đời thì trên khán đài lại vang lên tiếng cười của hắn.

“Hắc hắc… cũng may Thiết Điểu của tôi đủ cứng rắn, nếu không tôi đã đi chầu diêm vương.”

10s rất nhanh kết thúc. Hỏa diễm lụi tàn. Sương mù tán đi. Trên khán đài hiện ra một con Thiết Điểu cực kỳ lớn, đôi cánh của nó bao bọc Thiên Ngu Cam ở bên trong làm cho hắn không chịu một chút tổn hại nào.

Thiết Điểu là quái công thấp phòng cao, có đôi cánh cứng như sắt, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm.

Thì ra vào thời khắc mấu chốt, tên kia đã đổi sủng vật. Tay chân đúng nhanh nha!

Ai cũng nghĩ như thế.

Lúc này, Thiên Ngu Cam từ bên dưới Thiết Điểu đi ra. Mọi người nhìn thấy hắn thì ngây ngẩn. Bởi vì trên lưng hắn, đôi cánh chuồn chuồn vẫn còn đó.

Tên này có thể cùng lúc triệu hoán 2 sủng vật? Chẳng lẽ hắn không phải là cung tiễn thủ mà là triệu hoán sư? Này cũng không đúng, hắn rõ ràng mặc khải giáp của cung thủ.

Thiên Ngu Cam thấy bản thân trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người thì đắc ý ngẩng đầu, thu hồi Thiết Điểu, hấc tóc nói với Sữa Bảo Bảo: – “Pháp thuật của Sữa phó bang chủ thật là lợi hại. Xem ra tôi không thể ẩn dấu thực lực nữa. Để không bị cô tiêu diệt, tôi phải dùng đến tuyệt chiêu rồi. Chiến Phong, xuất hiện đi!”

Thanh âm vừa dứt, 2 con yêu thú đồng thời xuất hiện 2 bên tả hữu của Thiên Ngu Cam.

Bên trái là Chiến Phong với 4 cánh vỗ nhè nhẹ, hàm răng sắc bén phản xạ dưới ánh mặt trời, nói cho mọi người biết nó không phải là sủng vật trang trí mà là sát nhân lợi khí.

Bên phải là Hàn Băng, toàn thân bao bọc trong một lớp sương mù nhàn nhạt, cũng có 4 cánh nhưng chúng không phải dùng để bay mà chính là vũ khí của nó. Những cặp cánh cực lớn tạo thành từ những mũi băng nhọn làm cho người ta nhìn thấy liền rét run.

Sữa Bảo Bảo không thèm để ý đến phong cách tạo dáng tự sướng của đối thủ, nàng thấp giọng tiếp tục ngâm xướng chú ngữ, cây roi lập tức biến thành màu đỏ, vung vẩy nhảy nhót trong tay nàng.

Cao Cao nhìn thấy thiên địch (đối thủ trời định) của nó là Hàn Băng liền vào tư thế chiến đấu, cơ bắp toàn thân căng cứng, chuẩn bị tùy thời nhào vào xé xát đối thủ.

Cả khán đài chìm vào im lặng. Ai cũng biết đây chính là giây phút giao tranh quyết định thắng thua.

Thiên Ngu Cam không hề vội vã muốn tấn công, rất tùy ý đứng đó đợi Sữa Bảo Bảo đọc chú ngữ, còn tranh thủ thời gian để nói nhảm: – “Sữa phó bang chủ, tôi xin tự giới thiệu lần nữa. Tôi là Thiên Ngu Cam, phó bang chủ của Bất Diệt Thần Thoại. Chức nghiệp chính là… luyện yêu sư.”

Lúc này Sữa Bảo Bảo đã đọc xong chú ngữ, cây roi trong tay bao bọc trong hỏa diễm màu đen, cả người nàng cũng bao phủ trong một tầng khói đen, tiếng nói trầm thấp vang lên: – “Ta dùng hắc sắc huyết mạch làm chú dẫn, dâng lên Cao Cao tinh khiết chi hỏa, cung thỉnh Hắc Ám Chi Vương nhập thân… Hắc Ám vạn tuế!”

Lời vừa dứt, vật hiến tế là Cao Cao liền hóa thành một đốm lửa đen, sau lưng nàng ẩn ẩn hiện hiện một bóng hình cực lớn. Khi đọc chú ngữ, Sữa Bảo Bảo vẫn luôn nhắm mắt. Lúc này, nàng mở mắt ra, đôi tròng mắt đã biến thành màu đỏ.

Tôi nhíu mày: – “Ám Ảnh, loại pháp thuật dùng máu làm vật dẫn như thế này, sau khi dùng xong thì người làm phép sẽ chết. Nếu thắng thì không sao, nếu cô ta thua thì không phải uổng phí một mạng của sủng vật hay sao? Quy định của hội võ là nếu tuyển thủ tự sát thì vẫn rớt 1 cấp như thường. Vì một trận đấu mà chịu thiệt thòi lớn như vậy, có đáng hay không?”

“Đúng là vậy, nhưng cô ta không còn biện pháp nào. Tên kia có đến 3 sủng vật, trong đó có 2 con là cực phẩm. 2 vs 4, cô ta không có cơ hội thắng. Bí quá hóa liều, phải dùng đến chiêu này thôi.” – Ám Ánh rờ cằm – “Lại nói, nếu cô ta giống như Thiên Hạ Long Quỷ, tu luyện đấu khí là chính, ma pháp là phụ thì có lẽ lúc này đã không phải thúc thủ vô sách.”

Tôi trợn mắt: – “Ám Ảnh, anh cứ nâng tên Thiên Hạ Long Quỷ lên cao như vậy, có phải đang muốn kiếm cớ cho mình trước phải không?”

“Hắc hắc… nào nào, xem trận đấu đi!”

Chiến trường bây giờ tràn ngập khí tức hắc ám.

Sau khi được Hắc Ám Chi Vương nhập thân, Sữa Bảo Bảo liền vung roi, triển khai công kích mưa sa bão táp về phía Thiên Ngu Cam và sủng vật của hắn.

Thiên Ngu Cam chỉ huy Chiến Phong phun ra vài cái vòi rồng, đem hắc ám mê vụ xung quanh thổi tan đi. Hàn Băng thì khụy người xuống, 4 cánh mũi băng không ngừng bắn về phía Sữa Bảo Bảo. Riêng Thiên Ngu Cam thì… dưới trợ lực gia tốc của huyễn tinh linh, đã vọt ra đằng xa. Nói giỡn, hiện tại lực công kích của Sữa Bảo Bảo tăng mạnh, ở gần nàng thuần túy là tìm đường chết nha.

Hàn Băng kết hợp với mũi tên của Thiên Ngu Cam không ngừng công kích Sữa Bảo Bảo, không mấy hiệu quả, bởi vì được Hắc Ám Chi Vương nhập vào thân, cây roi trong tay của Sữa Bảo Bảo có thể ví như lưỡi hái của tử thần. Nhưng bởi vì Hàn Băng và Thiên Ngu Cam đều công kích từ xa, tạm thời Sữa Bảo Bảo cũng không thể làm gì được họ.

Tình hình cứ giằng co như thế một lúc…

Ở bên cạnh, Chiến Phong đang tích tụ lực lượng để chuẩn bị phóng vòi rồng lần nữa. Sữa Bảo Bảo rất muốn công kích nó nhưng bởi vì nó bay lượn lơ lửng, khó mà đánh trúng. Một lát sau, Sữa Bảo Bảo quyết định dừng công kích với Thiên Ngu Cam, chuyển qua dùng ma pháp, thả ra vài con hỏa xà để công kích Chiến Phong. Bay lượn trên không có rất nhiều phương hướng để tránh né công kích, tốc độ của hỏa xà lại không nhanh, cho nên Chiến Phong không gặp khó khăn gì trong việc tránh né chúng.

Vài giây sau, lực lượng của Chiến Phong thu thập đủ, lấy Chiến Phong làm trung tâm, một cái vòi rồng khổng lồ xuất hiện giữa không trung. Hàn Băng cũng đình chỉ công kích, đem tất cả mũi băng nhọn vùi vào vòi rồng.

Phải dùng cao cấp ma pháp thôi. Sữa Bảo Bảo là ma chiến sĩ, đối với uy lực của pháp thuật nàng hiểu biết rất rõ ràng, chỉ cần dùng đến nó, bản thân nhất định sẽ chết. Sữa Bảo bảo cắn răng, “liều mạng thôi”, thế là chăm chú đọc chú ngữ.

“Ta dùng Hắc sắc huyết mạch làm vật dẫn, dâng lên hỏa diễm tính mạng, thiêu đốt tương lai cùng quá khứ, hóa thành thôn phệ vạn vật chi lực… Hắc Ám vạn tuế!”

Chú ngữ hoàn tất, thân thể của Sữa Bảo Bảo trực tiếp hóa thành một vòng xoáy màu đen, mang theo từng trận tiếng gió gào thét, hướng về phía vòi rồng và mũi băng nhọn.

Oanh ~

2 ma pháp cao cấp đụng nhau liền tạo thành một vụ nổ lớn. Nhất thời, trước mắt chúng tôi chỉ thấy hỏa diễm màu đen và mũi băng màu trắng, ở giữa vòi rồng va chạm mãnh liệt.

Đùng đùng ~

Những tiếng nổ vang lên không dứt. Võ đài xuất hiện rất nhiều lỗ hổng. May mà kết giới của võ đài đủ mạnh, không để ma pháp lọt ra ngoài.

Qua thêm 1 phút đồng hồ, ma pháp dần dịu xuống, mọi người mới nhìn thấy tình huống trên sàn đấu.

Sữa Bảo Bảo đã biến mất. Những mảnh vụn trang phục văng tung tóe khắp nơi. Nếu không phải hệ thống có chế độ bảo vệ nội y, dám chừng cô ta đã trần truồng mà đi gặp diêm vương rồi.

Thi thể của huyễn tinh linh còn tại hiện trường. Thiên Ngu Cam nhìn sủng vật của mình, đau lòng mắng to

“Cbn, lực công kích của chiêu này không ngờ mạnh như vậy. Thủ hộ tinh linh của mình cũng bị đánh chết. Thật là xui xẻo…” – vừa nói vừa không quên ăn dược, có vẻ máu của hắn cũng gần cạn đáy rồi.

“Hỗn Loạn Chi Đô tuyển thủ 60332 tử vong. Hỗn Loạn Chi Đô tuyển thủ 29174 chiến thắng!” – trọng tài tuyên bố.

Đội cổ động của Bất Diệt Thần Thoại hoan hô rung trời. Không ngờ bang hội của họ lại có người lọt vào top 10. Nếu Thiên Ngu Cam thua trận này, mặt mũi của họ thật không biết ném đi đâu nữa, về sau đi trên đường làm sao ngẩng mặt mà nhìn 2 đại bang hội khác chứ.

Ngược lại, Thập Tự Thiết Tường Vi thì ủ rũ mặt mày. Cả 4 người lãnh đạo của họ đều tiến vào vòng chung kết, không ngờ bây giờ liên tục rơi rụng hết 3 người, chỉ còn lại Thâu Đêm Suốt Sáng. Đúng là đau khổ nha~

Trận đấu này, tôi để ý nhất chính là sủng vật của Sữa Bảo Bảo. Tôi mới không tin đây chỉ là trùng hợp. Nhất định Thập Tự Thiết Tường Vi biết chuyện về Liệt Hỏa Cửu Hung nên mới cố tình thu thập. Nếu bọn họ gom đủ 9 con yêu thú này, khi xảy ra bang chiến… đối thủ của họ sẽ bị tổn thất trầm trọng. Mà người có khả năng xảy ra bang chiến với Thập Tự Thiết Tường Vi chỉ có Triệu Hoán Liên Minh và Bất Diệt Thần Thoại. Tôi phải nhắc nhở Thảo Hoa Mai mới được.

Trận đấu thứ 9. Bang chủ Thập Tự Thiết Tường Vi là Thâu Đêm Suốt Sáng đấu với thư ký bang chủ của Trâu Bò Bang là Mèo Lười Biếng. Về chức nghiệp của 2 người… Thâu Đêm Suốt Sáng là chiến sĩ, Mèo Lười Biếng là thuật sĩ. Đổ mồ hôi ~ lại là trận đấu với thực lực chênh lệch cực lớn.

Tôi nhìn Mèo Lười Biếng cầm pháp trượng cẩn thận quay đầu quan sát đấu trường. Tôi thật hoài nghi không biết cô nàng đã từng kinh qua chiến trường hay chưa? Đã từng PK giết người hay chưa?

“Bang chủ Thâu Đêm, xin chào!” – Mèo Lười Biếng lễ phép chào hỏi.

Thâu Đêm Suốt Sáng nhìn đối thủ của mình là một thuật sĩ yếu ớt thì cũng thấy thật thần kỳ. Không lẽ vận may của mình đang tới, sau khi thoát tuyến có lẽ nên đi đánh bạc. Một bên tưởng tượng quang cảnh bản thân thắng tiền cờ bạc, một bên không quên mĩm cười đáp lễ: – “Xin chào Miêu tiểu thư!”

Mèo Lười Biếng mặc dù không có chức vị cao, nhưng cả ngày đi theo Thiên Hạ Long Quỷ, cho nên đối với cao tầng lãnh đạo của các đại bang phái cũng tính là người quen mặt.

Vài câu khách sáo đâu ra đó, trận đấu bắt đầu.

Thâu Đêm Suốt Sáng muốn giải quyết nhanh trận này, lập tức mở ra đấu khí, ngọn roi dài như lưỡi rắn, uốn lượn đánh úp về phía Mèo Lười Biếng.

Mèo Lười Biếng không chút hoang mang, mở lên thổ thuẫn, sau đó, một loạt gai đất mọc lên từ dưới chân của Thâu Đêm Suốt Sáng.

Thâu Đêm Suốt Sáng không chút để ý, dù sao pháp thuật cấp thấp này chẳng lấy đi bao nhiêu máu của cô. Bước chân bên dưới không bởi vì gai đất mà chậm đi, ngược lại, có chiều hướng tăng nhanh vài phần. Cây roi mang đầy sát cơ tinh diệu tìm ra những góc chết mà tấn công Mèo Lười Biếng, khiến cho đối thủ trở tay không kịp.

Mèo Lười Biếng thả ra một cái kỹ năng cát chảy, thừa dịp đối thủ bị ngăn trở, lập tức thoát khỏi phạm vi công kích, phát động chấn thuật.

Thâu Đêm Suốt Sáng chưa kịp phản ứng, ở giữa dòng cát chảy lại bị địa chấn làm cho lảo đảo ngã về sau, nhưng thấy huyết lượng của mình không tổn hao bao nhiêu liền mặc kệ, tiếp tục tấn công đối thủ.

Mèo Lười Biếng thì không may mắn được như vậy. Lúc nãy bị roi quật cho mấy phát, nuốt mấy viên bổ huyết dược cũng không đủ bù đắp, thế là nàng phải dùng đến kỹ năng thêm huyết.

Thâu Đêm Suốt Sáng thấy đối thủ ngâm xướng chú ngữ, còn tưởng đó là pháp thuật công kích lợi hại gì đó, lập tức nâng cao đấu khí, đẩy mạnh tốc độ, nhưng ngay lúc cô tới gần Mèo Lười Biếng, một sự kiện dở hơi nhất trong lịch sử Hồng Hoang đã xảy ra…

Chú ngữ của Mèo Lười Biếng hoàn tất. Lấy Mèo Lười Biếng làm trung tâm, trong phạm vi 10m, một cột sáng màu vàng nhạt lan tỏa ra, vừa vặn Thâu Đêm Suốt Sáng cũng đứng trong phạm vi này.

Thâu Đêm Suốt Sáng thấy xung quanh mình xuất hiện cột sáng, vô thức lui về sau, vào thế phòng ngự, những tưởng sẽ bị công kích, nhưng 2s sau, cô lại phát hiện cột máu của mình không hề giảm xuống, ngược lại có dấu hiệu tăng lên, chốc lát liền hồi đầy. Chuyện này…?! Đây không phải là đại địa chi lực, kỹ năng quần thể bổ huyết của thổ thuật sĩ à?

Vào lúc Thâu Đêm Suốt Sáng hồ đồ lẫn lộn thì Mèo Lười Biếng lại hận không thể dùng trượng gõ chết chính mình, cô thế mà đã quên không điều chỉnh thiết lập, cứ thế tăng máu cho đối thủ rồi.

Thấy tình cảnh đó, toàn bộ khán giả đều đổ nhào.

Thiên Hạ Long Quỷ dùng tay che mặt, có lẽ cảm thấy thành viên của mình có một người dở hơi như thế thì rất mất mặt mũi. Vài giây trôi qua, Thiên Hạ Long Quỷ rốt cuộc nhịn không nổi, dốc sức đè nén dục vọng gào thét, chỉ nghiến răng nghiến lợi nói: – “Tiểu Miêu! Ngươi tột cùng đang làm gì đó?”

“Ta… ta…” – Mèo Lười Biếng nhìn Thiên Hạ Long Quỷ, lại nhìn Thâu Đêm Suốt Sáng, sau đó nói một câu kinh người – “Ta… nhận thua!”

Kế tiếp, cô nàng giống như kẻ đào tẩu, chạy biến khỏi đấu trường. Có vẻ người mà nàng muốn tránh là Thiên Hạ Long Quỷ. Nhưng cô nàng đã quên một câu, “trốn được hòa thượng, chạy không khỏi chùa”.

Bịch ~

Nghe Mèo Lười Biếng đột nhiên nhận thua. Người trải qua kích thích từ nảy đến giờ là Thâu Đêm Suốt Sáng rốt cuộc ngã ngồi xuống đất.

Trọng tài trẻ tuổi anh tuấn vội vã chạy tới ân cần hỏi han: – “Tiểu thư, cô không sao chứ?”

Thâu Đêm Suốt Sáng nhìn khuôn mặt phóng đại trước mắt, hai mắt lóe sáng, ôn nhu nói: – “Không có việc gì. Cám ơn anh đã quan tâm. Không biết sau khi trận đấu kết thúc, có thể mời anh đến tổng đàn bang phái của em uống một tách trà hay không?”

One Comment

Leave a Comment
  1. uyencricket / Mar 12 2016 12:04 pm

    lol
    Hay vch :))) nhây dễ sợ :)) cái hội võ này đúng là đáng đọc thiệt nhaaaaaa (y)
    Mèo Lười Biếng, chị này vui tính ghê :)))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: