Skip to content
October 2, 2016 / hoanguyendinh

[Edit] Bách luyện thành yêu – 82&83

Chương 82: Quyết chiến

Nhìn quanh bốn phía, không một bóng người, tôi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ngầm. Không nhúc nhích. Hừm… chợt nhớ lần đi vào nhà Phạm Lộ ở Yêu Hồ tộc, tôi quan sát cánh cửa, nhìn thấy một cái nút nhô ra phía trên cánh cửa, bấm một cái… kẹt ~ cánh cửa liền mở ra. Đổ mồ hôi ~ Vậy cũng được à.

Nhìn vào bên trong thấy có ánh sáng chiếu ra, tôi trượt chân lách người vào.

Haiz… thật là thất vọng. Đây cũng không phải là phòng thí nghiệm bí mật gì mà là viện lưu trữ tiêu bản. Bên trong tương đối rộng rãi, từng hàng kệ sách xếp dọc theo nhau, trên kệ là những bình lớn bình nhỏ dung dịch màu xanh lam chứa những cơ quan nội tạng của động vật. Tôi không phải học sinh khoa hóa cho nên trước giờ chưa từng nhìn thấy loại dung dịch màu xanh này, thật sự không biết nó là gì. Tôi chưa từng nghĩ đến, nó cũng không phải là dung dịch bảo quản mà là dung dịch dinh dưỡng đặc biệt có giá hơn 1 ngàn đô 1 mililit.

Tôi đi một vòng nhìn, cảm thấy không có gì ghê gớm. Hừ… chỉ có mấy tiêu bản bình thường mà thôi, vì sao phải làm cho thần bí như vậy chứ? Tôi đang định đi trở ra, bỗng nhiên nhìn thấy một cái ống kỳ quái nằm ở góc khuất của căn phòng khiến tôi tò mò. Tôi là sinh viên khoa não. Đương nhiên nhìn một cái liền biết cái ống kia là đường vận chuyển chất dinh dưỡng chuyên dụng cho sinh vật não a~

Tôi đổ mồ hôi ~ Với tư cách là một công dân Châu Á, tôi tự nhiên thuộc lòng luật sở hữu sinh vật não. Trong đó có nói, bất cứ cơ quan của quốc gia nào muốn nuôi dưỡng sinh vật não phải được nhà nước của quốc gia đó cho phép thông qua, nghiêm cấm tất cả tổ chức hoặc cá nhân tự mình sản xuất và nuôi dưỡng sinh vật não. Những sinh vật não từng được sản xuất của toàn Châu Á đều được đánh số thứ tự, cái này có thể lên mạng tra ra nguyên bản danh sách. Và tôi biết rõ, trường học của tôi không có tên trong danh sách sở hữu sinh vật não.

Đây nhất định là họ tự mình sản xuất và nuôi dưỡng rồi.

Ánh mắt của tôi di chuyển một vòng quanh phòng, lúc này mới nhìn ra, các tiêu bản kia chính là nguyên liệu bồi dưỡng sinh vật não. Á á á… thế là xong đời rồi, tôi vừa phát hiện một bí mật kinh thiên động địa. Không biết có thể bị giết người diệt khẩu hay không?!?

Nghĩ đến đây tôi liền hoảng loạn, phóng một cái vọt tới cửa ngầm, phi thân ra khỏi khu vực đó, chạy bay vào thư viện trường… hô… cuối cùng đã an toàn rồi.

Nhưng tôi đã không biết, trong căn phòng kia có đặt máy theo dõi. Cho nên toàn bộ hành động của tôi đều lọt vào mắt xanh của giám sát viên và nhân viên điều khiển.

“Này, ngươi nói cô bé có nhìn ra điều gì không?” – một người mặc đồ bảo an hỏi nhân viên điều khiển.

“Có lẽ là không… chỉ là một đường ống mà thôi… sinh viên bình thường làm sao biết chúng dùng để làm gì. Chắc không sao đâu.” – nhân viên điều khiển nói nhát chừng.

“Không được.” – Giám sát viên cẩn thận nói – “Tốt nhất vẫn nên báo cáo với hiệu trưởng.”

Tôi đứng ngồi không yên trong thư viện suốt mấy giờ, cuối cùng mới nhận được điện thoại của Thảo Hoa Mai: – “Sâu, bà đi về đi a~ Trời sắp tối rồi. Có lẽ tên kia sẽ không tới đâu. Tôi mua rất nhiều đồ ăn vặt, mau về ăn a~”

“Ừ… được rồi.”

Tôi lượn qua căn tin mua một phần cơm tối sau đó lén lút trở về ký túc xá. Hết thảy sóng yên gió lặng. Hồ Loan Phong không có tìm tới cửa. Mà chuyện tôi phát hiện bí mật cũng không kinh động đến ai.

Lúc chúng tôi đang chụp giựt ăn uống trong phòng, ngoài hành lang bỗng nhiên truyền tới tiếng huyên náo. Chuyện gì xảy ra? Chúng tôi mở cửa ló đầu ra nhìn…

Tôi choáng ~ là Hồ Loan Phong. Nhưng tôi không phải choáng vì thấy hắn tới. Mà choáng vì thấy Sữa Bảo Bảo đang thân mật ôm ấp hắn.

“Tiểu Phong Phong, anh đặc biệt tới thăm em sao? Em thật là cảm động quá a~”

“Không phải…” – Hồ Loan Phong rống lên – “Ngươi mau thả ta ra. Tên yêu nữ nhà ngươi vì sao cũng ở chỗ này chứ?”

“A… Tiểu Phong Phong, không phải anh tới tìm em sao?” – Sữa Bảo Bảo mắt ngập nước nhìn lên khiến cho Hồ Loan Phong nổi cả da gà da vịt.

Miêu Điện Hạ đứng một bên ngáp một cái: – “Tỷ tỷ chớ tự mình đa tình, người ta không phải tới tìm tỷ a~”

“Đúng vậy.” – Hồ Loan Phong tranh thủ phụ họa – “Ta tới tìm bạn gái của ta, nhưng đó không phải là ngươi.”

“Vậy thì là ai???” – Sữa Bảo Bảo mắt chuyển đỏ, có lẽ sắp phát điên rồi. Đây là tự tôn của mỹ nữ, tuyệt đối không cho phép người mình thích đi thích người khác!!!!!

Hồ Loan Phong thừa cơ tránh khỏi móng vuốt của Sữa Bảo Bảo, chạy tọt tới cửa phòng ký túc xá của chúng tôi, hỏi Thảo Hoa Mai: – “Thanh Điểu trưởng lão, Nhện có ở đây không?”

“Chưa có về.” – Thảo Hoa Mai nói dối mà không thèm chớp mắt luôn. Cũng may, hôm nay Tiểu Lược đi ra ngoài ăn cơm tối với Lam Khải Y rồi. Vừa vặn trong phòng chỉ có 5 người, cho nên lời nói dối của Thảo Hoa Mai không bị phát hiện.

“A~” – Hồ Loan Phong thất vọng quay đầu, nhìn thấy Sữa Bảo Bảo đang chu cái miệng nhỏ nhắn, nước mắt tuôn rơi, ánh mắt ai oán nhìn hắn…

Oa~ kỹ năng diễn xuất này đủ chuyên nghiệp nha, tôi nghĩ thầm trong lòng.

Miêu Điện Hạ đứng ở một bên cũng âm thầm hâm mộ tỷ tỷ của mình. Công phu thật là lợi hại nha, mình không thể thu phóng tự nhiên như tỷ ấy à.

Ngay tại thời điểm mọi người đều cho rằng Hồ Loan Phong sẽ đi qua an ủi người con gái đáng thương kia thì hắn lại làm một việc mà không ai ngờ tới. Hắn… co giò chạy thẳng.

Kỳ thật, mọi người đều không biết, trên đời này Hồ Loan Phong sợ nhất là 2 loại người. Một là người không nói đạo lý. Và hai là phụ nữ thích khóc. Cho nên lần này Sữa Bảo Bảo không những không chiếm được cảm tình từ Hồ Loan Phong, ngược lại còn dọa cho hắn chạy mất dép.

Hồ Loan Phong đột nhiên biến mất. Sữa Bảo Bảo cũng kinh ngạc mở to mắt, nhìn sang em gái: – “Muội muội, tỷ thật nghi ngờ tên kia có phải là nam nhân hay không.”

Miêu Điện Hạ gật đầu: – “Muội cũng thấy vậy. Tên kia nhìn thấy chúng ta đều không lộ ra vẻ thèm muốn giống như mấy tên nam nhân khác, cứ làm như chúng ta có bộ dạng rất khó coi vậy. Tỷ tỷ, tỷ phải suy nghĩ cho thấu đáo, đừng để cho lưỡi câu lần này quay ngược lại làm bị thương chính mình a~”

“Đó là tự nhiên. Chỉ cần biết hắn ở đâu, tỷ liền có biện pháp xử lý hắn. Nếu còn không được nữa thì tỷ sẽ dùng đến chiêu kia.” – Sữa Bảo Bảo tràn đầy tự tin nói.

“Chẳng lẽ tỷ muốn xử ra chiêu chung cực tất sát hả?” – Miêu Điện Hạ kinh ngạc nói.

“Đúng vậy…”

Chung cực tất sát? Nghe lén đến đây thì tôi bỗng nhiên nổi lên hứng thú… nhổm người lên để nghe cho rõ, ai ngờ, hai tỷ muội kia cứ như thế quẩy đích đi vào trong phòng. Các người… các ngươi mau trở lại nói cho ta biết chung cực tất sát kia là chiêu thức gì, ta tò mò quá aaaaa~

Vừa vào game, chuyện đầu tiên tôi làm là mở trang web chủ để xem kết quả lượt đấu cuối cùng.

Diễm thái tử (thua) × Lạc Thủy Tri Chu (thua)
Thiên hạ Long Quỷ x Ám Ảnh (thua)
Lạc Thủy Thanh Điểu (thua) × Thâu Đêm Suốt Sáng
Tịch Diệt x Quỷ Thủ Lưu (thua)
Phong Lôi Nộ Nổ (thua) x Thiên Ngu Cam

Tôi và Diễm Thái Tử đồng vắng mặt, trở thành cặp thi đấu duy nhất cùng bị phán thua. Thảo Hoa Mai bởi vì nguyên nhân chức nghiệp mà thua về tay Thâu Đêm Suốt Sáng. Tịch Diệt lần này gặp may nên đụng đầu với thích khách, nhẹ nhàng lấy được một trận thắng. Phong Lôi Nộ Hổ thì ngược lại, tuy thực lực rất mạnh nhưng lại không âm hiểm bằng Thiên Ngu Cam nên đã thua trận ngoài ý muốn. Về phần Ám Ảnh… haiz… mặc dù thua trận nhưng tuy bại mà vinh, anh ấy đã có thể khiến cho Thiên Hạ Long Quỷ phải xử ra toàn bộ kỹ năng mới có thể giành chiến thắng.

Tóm lại, top 10 cao thủ cuối cùng đã xuất lò rồi.

Đệ nhất: Thiên Hạ Long Quỷ
Đệ nhị: Ám Ảnh
Đệ tam: Thâu Đêm Suốt Sáng
Đệ tứ: Lạc Thủy Thanh Điểu
Đệ ngũ: Thiên Ngu Cam
Đệ lục: Nặc danh (Lạc Thủy Tri Chu)
Đệ thất: Phong Lôi Nộ Hổ
Đệ bát: Tịch Diệt
Đệ cửu: Quỷ Thủ Lưu
Đệ thập: Diễm Thái Tử.

Hệ thống có hỏi tôi muốn công khai tên tuổi hay không, tôi chọn che dấu. Tôi nhìn bảng xếp hạng mà thấy tức cười. Rõ ràng tôi bỏ qua đến 4 trận đấu vậy mà vẫn được xếp đến thứ sáu. Tôi với Phong Lôi Nộ Hộ có số điểm ngang nhau nhưng bởi vì lần đụng đầu trước tôi thắng hắn nên hệ thống đặt tôi cao hơn.

Giải thưởng cũng trao xong luôn rồi. Phần thưởng là công khai. Thiên Hạ Long Quỷ nhận được một kiện thần khí – Dạ Ma Đao. Thuộc tính cụ thể của thanh đao này tôi không biết nhưng chắc chắn kém xa Sát Quỷ của tôi rồi. Vốn Thiên Hạ Long Quỷ cho rằng thần khí của mình sẽ nằm trên top của bxh binh khí nhưng không ngờ sau khi hắn cầm vũ khí trong tay, bxh vũ khí vẫn không thay đổi, đứng thứ nhất vẫn là “Sát Quỷ”.

Ngày trước, tôi đặt tên cho cây cung của mình cũng chỉ đề 2 chữ “Sát Quỷ”. Cho nên trên bxh cũng chỉ hiện 2 chữ “Sát Quỷ”. Căn bản, không ai đoán được nó rốt cuộc là binh khí gì, càng không thể biết chủ nhân của nó là ai. Cơ mà Thiên Hạ Long Quỷ thì lập tức nghĩ ngay đến tôi. Cái này cũng không thể trách hắn, bởi vì tôi lúc nào cũng mang đến ngạc nhiên cho hắn, ngạc nhiên nhiều đến nỗi hắn không rõ thực lực của tôi cao đến mức nào.

Phần thưởng của Ám Ảnh là một kiện thượng phẩm linh khí trang phục thợ săn. Nghe nói lúc anh ấy nói ra lựa chọn của mình, toàn bộ mọi người đều té ngửa. Một kiếm khách thì lấy trang phục thợ săn làm gì??? Cái kia rõ ràng là trang phục giành cho cung tiễn thủ a~ Chỉ một mình tôi biết rõ, anh ấy lấy vật kia cho tôi. Bởi vì cũng chỉ một mình anh ấy biết, đệ nhất độc cung thủ của Hồng Hoang có trang phục rách rưới cỡ nào. Haiz… cảm động quá, về sau tôi làm sao nỡ nặng tay khi đánh nhau với anh ấy bây giờ a~

Thâu Đêm Suốt Sáng cũng chọn vũ khí, là Tường Vi Roi. Còn Huyết Ẩm Roi thì truyền thừa lại cho Sữa Bảo Bảo.

Buồn cười nhất là phần thưởng của tôi. Bởi vì tôi không có đến trình diện nên hệ thống tùy cơ phân phối cho tôi một kiện kim khí. Tôi nhận lấy bưu phẩm của hệ thống gửi tới, mở ra xem. Cbn, chính là cái vòng tay mà tôi tha thiết muốn có, mặc dù nó chỉ có 400 ô thôi, chưa bằng cái 800 ô mà tôi gặp được lần đầu tiên khi mới tiến vào trò chơi. Nhưng thế này cũng đủ thỏa mãn rồi, tôi thiệt là vui vẻ.

Đến khi tôi nhìn thấy Diễm Thái Tử được tùy cơ phân phối một kiện kim khí pháp trường thì tôi cười không nổi nữa. Tên này đúng là âm hồn bất tán mà. Theo lời Tiêu Dao nói, tên kia biến mất một thời gian. Đúng vậy, là hoàn toàn biến mất không có dấu vết, không thể truy tìm. Cách lý giải duy nhất là tên kia đã rời khỏi đại lục Hồng Hoang. Địa phương duy nhất mà tên kia có thể đi chính là Thần giới. Nghĩa là thân phận sứ giả của hắn không bị hủy. Đây chính là điều khiến tôi lo lắng.

Suy nghĩ nửa ngày, tôi vẫn nghĩ không ra phải làm thế nào để ngăn chặn việc Thần giới xâm lược Hồng Hoang. Thôi kệ, không nghĩ nữa, đi xem trận đấu thôi.

Bởi vì trận đấu giữa Thảo Hoa Mai và Thâu Đêm Suốt Sáng đã được Thú Thú tường thuật chi tiết ở ngoài đời cho tôi nghe, thế nên tôi trực tiếp mở trận đấu của Ám Ảnh ra xem.

Thiên Hạ Long Quỷ và Ám Ảnh đứng giữa một thí trường rộng mênh mông. Trận đấu còn chưa bắt đầu. Hai người đứng lẳng lặng nhìn đối phương. Người dẫn chương trình ở một bên khoa môi múa mép: “Các bạn thân mến, trước mắt chúng ta đây chính là trận đấu quyết định hạng nhất và hạng nhì của vòng thi đấu. Hai đối thủ, một người là bang chủ của đệ nhất bang phái trong Hồng Hoang – Trâu Bò Bang; một người là tiền nhiệm bang chủ của Huyết Nhạn Các. Theo tin tức mà chúng tôi thu thập được, đẳng cấp của hai người chênh lệch chỉ nửa cấp, trang bị toàn thân của họ đều là hàng cực phẩm, kỹ thuật PK đều tuyệt đỉnh. Đến tột cùng, ai sẽ là người giành được chức quán quân và ẵm về tay kiện thần khí đây? Hãy để chúng ta mở rộng tầm mắt với trận long tranh hổ đấu này.”

Sau khi trọng tài tuyên bố trận đấu bắt đầu, hai người trong sân đồng thời động thủ. Thiên Hạ Long Quỷ vừa ra tay liền xử ngay chiêu Địa Ngục Cực Trảm. Ảm Ảnh không hề né tránh mà đồng dạng xử tuyệt chiêu của mình là Liệt Phong Tam Tấu. Hai cổ năng lượng cực lớn va chạm với nhau giữa sân đấu tạo nên một cơn địa chấn. Sương mù tan đi, giữa sân đấu là một cái hố to. Khán đài rộ lên một trận vỗ tay tán thưởng. Không hổ là hai cao thủ mạnh nhất của Hồng Hoang, thực lực chẳng phải loại trưng cho đẹp mắt mà thôi.

Một chiêu này không ai chiếm được tiện nghi. Ám Ảnh và Thiên Hạ Long Quỷ đều tránh được. Xa xa đứng cách nhau khoảng 1 ngàn mét. Ám Ảnh biết rõ Thiên Hạ Long Quỷ tiếp theo sẽ xử dụng chiêu Thời Gian Tĩnh Chi. Phạm vi công kích của chiêu này nằm trong khoảng 400m. Cho nên chỉ cần giữ khoảng cách với tên kia sẽ không trúng chiêu. Thế là Ám Ảnh liền nhàn hạ đứng tại chỗ hồi phục nguyên lực, không chủ động tấn công.

Thiên Hạ Long Quỷ thấy Ám Ảnh bất động liền âm thầm chuẩn bị Thời Gian Tĩnh Chi, sau đó xử chiêu nước rút của chiến sĩ, phóng tới gần đối thủ. Ám Ảnh tính toán khoảng cách, 800m, 600m… 500m… tay trái xuất ra một bả phi đao, loát ~ phóng vào đối thủ. Thiên Hạ Long Quỷ không ngờ tới chiêu này nên bị trúng đao. Mạn Đà La không phải là loại độc bình thường, Thiên Hạ Long Quỷ nhìn thấy bản thân trúng độc liền biến sắc mặt. Mặc dù máu của hắn nhiều hơn Ám Ảnh nhưng sau khi trải qua kinh nghiệm đau thương khi đối phó với tôi, hắn rất mẫn cảm với độc dược, thế là hắn phẫn nộ trừng mắt nhìn Ám Ảnh.

“Ám Ảnh, dùng độc không phải là việc làm của quân tử.”

Ám Ảnh nhún vai: – “Ta cũng không phải là chính nhân quân tử. Huống hồ, chiêu số Thời Gian Tĩnh Chi của Long bang chủ cũng không thể gọi là quang minh chính đại a~”

Chương 83: Tôi hồ đồ rồi.

Tôi nghe Ám Ảnh nói chuyện mà nhịn không được muốn cười. Người này nha… bắt đầu có khẩu khí nói chuyện chọc ngang hông giống tôi rồi. Chẳng lẽ chính là gần mực thì đen sao?!?

Ám Ảnh nói xong trực tiếp lại phóng ra phi đao. Nhưng kỹ năng này mới luyện, hiện giờ còn ở trung cấp, lực sát thương không lớn, hoàn toàn dựa vào độc dược mới có hiệu quả. Thiên Hạ Long Quỷ là cao thủ, ăn một lần thiệt thòi do ngạc nhiên thôi chứ không thể lại bị trúng đao lần thứ hai. Thiên Hạ Long Quỷ sử dụng đấu khí phòng ngự, lập tức hóa giải chiêu số này.

Haiz… kỹ năng còn chưa thuần thục a~ Ám Ảnh thở dài trong lòng. Với trình độ của Thiên Hạ Long Quỷ, nếu không đánh lén thì chắc không thành công rồi. Nghĩ đến đây, Ám Ảnh liền thả ra đấu khí, chuẩn bị cùng Thiên Hạ Long Quỷ đánh nhau sống chết. Hiện tại, lượng máu của Thiên Hạ Long Quỷ thấp hơn mình, nếu có thể duy trì thế cục này cho đến hết giờ, mình sẽ thắng.

Thiên Hạ Long Quỷ đương nhiên cũng nghĩ đến điểm này. Hắn tuyệt đối không để cho Ám Ảnh thực hiện gian kế. Chiêu số của Ám Ảnh phần lớn là động tác nước chảy mây trôi, hiệu quả thị giác đặc biệt tốt. Những chiêu số này đều là chiêu số bình thường nhưng không ai có thể thực hiện liền mạch như Ám Ảnh. Giống như tuyệt kỹ 72 dã yên của Ám Ảnh, một khi đối thủ bị đánh trúng sẽ lập tức bị dính trụ, không thể chạy thoát, trừ phi đấu khí của người đó mạnh hơn, có thể đánh bật Ám Ảnh. Ngay cả Thiên Hạ Long Quỷ cũng không chắc có thể đánh bật Ám Ảnh. Cho nên, hắn biết rõ liên kích của Ám Ảnh rất lợi hại, không nên lơ là.

Ám Ảnh vừa rồi xử Liệt Phong Tam Tấu hao phí rất nhiều nguyên lực, còn chưa hồi phục. Tuyệt kỹ 72 dã yến của mình phải đợi nguyên lực hồi đầy mới có thể dùng, hiện tại chỉ có thể sử dụng chiêu số bình thường để đánh nhau.

Tình huống của Thiên Hạ Long Quỷ không khác biệt lắm. Đại chiêu dùng để diệt BOSS vừa vào trận đã dùng đến. Bình thường có thuật sĩ giúp hồi phục nguyên lực nên không cố kị. Nhưng hiện giờ đang ở giữa đấu trường, chỉ có một mình. Hắn chỉ có thể buồn bực cùng Ám Ảnh so chiêu số mà thôi.

Hai người đứng cách nhau một khoảng cách nhất định, toàn thân bao bọc trong một lớp hào quang, phía trên đầu họ bay lơ lửng một đao một kiếm. Từng đạo kiếm khí và đao khí phát ra công kích đối phương. Tôi đổ mồ hôi ~ đánh kiểu đấu khi như vậy, đoán chừng đánh xong thì 2 người cũng hết đứng lên luôn, thể lực tuyệt đối sẽ cạn kiệt.

Ám Ảnh rất cẩn thận đề phòng Thời Gian Tĩnh Chi của đối thủ, luôn duy trì khoảng cách ngoài 400m, liên tục chạy vòng quanh sân đấu. Thiên Hạ Long Quỷ rất là buồn bực, hắn không có tốc độ như Ám Ảnh, không thể kéo ngắn khoảng cách. Nếu cứ duy trì như vậy, khi hết giờ, tính toán lượng máu thì hắn nhất định sẽ thua. Lúc đó chỉ có nước mua khối đậu hũ về đập đầu chết cho xong.

Nghĩ đến đây, Thiên Hạ Long Quỷ nhìn vào bảng kỹ năng, cái ô nho nhỏ nằm bên trên. Có nên dùng hay không? Thành công không nói, lỡ mà thất bại thì… Thiên Hạ Long Quỷ do dự nhìn Ám Ảnh.

Thời gian từng giây trôi qua. Thiên Hạ Long Quỷ nhìn nguyên lực của bản thân càng lúc càng tiêu hao, quyết định dùng Thời Gian Khe Hở. Thiên Hạ Long Quỷ hét lớn một tiếng, nguyên lực của hắn lập tức biến về số 0. Một tầng không gian màu xám xuất hiện trên đấu trường.

Ám Ảnh biết ngay không ổn, bởi vì hắn không thể chạy thoát tầng không gian màu xám này. Sau đó Ám Ảnh kinh hãi phát hiện, tất cả giá trị thuộc tính bắt đầu giảm xuống, ngay cả thân thể cũng suy yếu. Lại nhìn về Thiên Hạ Long Quỷ, giật mình phát hiện tên kia cũng không khá hơn là mấy, đao trong tay đã rơi xuống đất. Ám Ảnh hiểu, đây là do lực lượng không đủ để cầm cây đao. Nói như vậy, chiêu số kia không phân biệt địch ta? Nếu là thật thì đây chính là cơ hội của mình…

Trên thực tế, Ám Ảnh đã đoán đúng. Chiêu Thời Gian Khe Hở không phân biệt địch ta, một khi xử ra, trong phạm vi công kích, tất cả mọi người đều chịu ảnh hưởng của tác dụng đảo lưu (quay ngược), cho đến khi trở về trạng thái của lúc mới tiến vào trò chơi. Khi đó, ai có thuộc tính cao hơn, sẽ là người thắng cuộc.

Hai người trên sân đấu không hề nhúc nhích, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm đối phương. Sau 10s, bọn họ đều trở về trạng thái ở cấp 7-8. Ám Ảnh không thể cầm lên cây kiếm của mình, còn may trong túi có một cây dao găm không hạn chế cấp bậc nên đành chuyển qua dùng phi đao. Thiên Hạ Long Quỷ khá hơn một chút, bởi vì hắn có chuẩn bị 1 cây đại đao cấp 5 để ngừa vạn nhất. Cây đại đao so với dao găm của Ám Ảnh thì tốt hơn nhiều.

Trận đấu sau đó của họ thật là nhàm chán. Không ai muốn xem 2 tên chiến sĩ 7 cấp với toàn kỹ năng cơ bản nhất PK với nhau đâu a~ Tóm lại là sau 10 phút thì Thiên Hạ Long Quỷ đánh bại Ám Ảnh. Rất nhiều người thấy tiếc cho Ám Ảnh. Một người chuyên dùng trường kiếm lại phải dùng dao găm để thi đấu thì bất tiện đến mức nào. Nhưng dù sao thì Thiên Hạ Long Quỷ đã giành chiến thắng, trở thành quán quân của kỳ thi đấu.

“Ám Ảnh, ngươi là một đối thủ tốt. Lần sau chúng ta tìm một địa phương thông thoáng để đấu một hồi sinh tử đi.” – sau trận đấu, Thiên Hạ Long Quỷ thật lòng nói.

“Không thành vấn đề. Ta cũng biết đánh nhau trên sân đấu thì không có ý nghĩa, ngày nào đó đao thương chinh chiến một trận đi a~” – Ám Ảnh cười cười trả lời.

Tôi không thấy hứng thú nữa liền tắt màn hình.

Không nghĩ tới trận đấu của bọn họ cứ vậy mà xong rồi. Chẳng lẽ đây chính là điểm mấu chốt của Thiên Hạ Long Quỷ sao? Tên kia còn giấu diếm tuyệt chiêu nào không? Mặc dù hiện tại chúng tôi không phải là kẻ thù nhưng cũng không phải là bạn bè. Bạch Lang tộc và Yêu Hồ tộc là thiên địch (kẻ thù trời định), có lẽ một ngày nào đó sẽ phải đối đầu, tôi vẫn nên đề phòng từ bây giờ.

Tôi vừa xem xong trận thi đấu, Đồng Tịch đã xuất hiện trước mặt: – “Tri Chu, sao bây giờ mới về. Mau đến gặp Minh Vương a~ Ông ấy chờ đến nổi nóng rồi.”

“Được.” – tôi lập tức nhảy xuống giường đi theo Đồng Tịch, thắc mắc không biết Minh Vương sẽ giao nhiệm vụ gì cho tôi? Hi vọng không quá khó khăn.

Đi vào thư phòng của Minh Vương, ngoại trừ Minh Vương và Tiếu Thiên, tôi nhìn thấy thêm một người nữa.

Người này có vóc dáng thon dài, mặc một bộ trang phục màu xanh nhạt có đường chỉ thêu ánh bạc rất đẹp, vừa nhìn liền biết không phải vật phẩm bình thường. Mái tóc vàng của người đó dùng một sợi gấm màu xanh nhạt để cột lại rất sơ sài, cả suối tóc chảy dài xuống tận mặt đất.

Người này phi thường xinh đẹp. Tôi biết anh ta là đàn ông nhưng vẫn không nhịn được mà trầm trồ. Anh ta không có vẻ lạnh như băng của Yêu Hồ tộc, cũng không có sát khí lẫn ngạo khí của U Minh giới, chỉ có vẻ mặt lạnh nhạt và ánh mắt tinh khiết.

Đổ mồ hôi ~ tôi lại có thể dùng từ “tinh khiết” ở cái nơi loạn thất bát tao này sao cà?!? Đúng là không thể tưởng tượng nổi. Chẳng lẽ đây chính là loại người trong truyền thuyết “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” hay sao?

“Tri Chu, nhiệm vụ lần này rất đơn giản.” – Minh Vương chỉ vào người kia – “Mau đến làm quen. Đây là ngoại sứ tuần tra sử*, con trai của tiền nhiệm Minh Vương, tên tục là Hằng.”
(**sứ giả liên lạc với nước ngoài, hay còn gọi là bộ trưởng bộ ngoại giao)

“Hằng?” – tên nghe kỳ cục quá, tôi hiếu kỳ đi qua nhìn. Người kia nở nụ cười với tôi… choáng luôn, tôi bị điện giật rồi.

“Nhiệm vụ lần này của ngươi là mang Hằng đi vào Hồng Hoang, nghĩ biện pháp cho hắn trà trộn vào hoàng cung của Thực Nguyệt tộc. Vậy là nhiệm vụ của ngươi hoàn thành. Phần thưởng của ngươi nằm trên người Hằng, hắn đến lúc đó sẽ ban cho ngươi.” – Minh Vương nói xong liền đưa cho tôi một cuốn trục.

Tôi mở ra đọc.

> Trà trộn Thực Nguyệt tộc (nhiệm vụ chính tuyến): sau khi đem thư của La Phong đến cho Minh Vương, người sẽ cắt cử một quan viên của U Minh giới đi theo bạn, bạn phải nghĩ được biện pháp để đưa người này vào hoàng cung của Thực Nguyệt tộc. Nếu làm được, nhiệm vụ thành công. Nếu không, nhiệm vụ thất bại.
> Thời hạn: một tháng.
> Trừng phạt: không có, nhưng sẽ mất đi cơ hội để tiếp tục.
> Thưởng: kỹ năng sinh hoạt tăng 1 cấp.

Nhiệm vụ này thoạt nhìn không quá khó. Nhưng làm cách nào để trà trộn vào hoàng cung của Thực Nguyệt Thành thì còn phải đợi tôi nghĩ biện pháp.

Tôi cất quyển trục, nhìn Minh Vương hỏi: – “Điện hạ, tôi có thể đi rồi sao?”

“Có thể. Hằng biết truyền tống trận ở đâu. Ngươi đi theo hắn.” – Minh Vương lập tức đuổi khách.

Tôi, Đồng Tịch và Hằng liền đi ra ngoài.

“Hằng, ngươi là con trai của tiền nhiệm Minh Vương sao? Ta ở đây hơn 1 ngàn năm rồi mà sao đến bây giờ cũng chưa nghe ai nói qua?” – vừa ra khỏi U Minh điện, Đồng Tịch không nhịn được hỏi ngay.

Hằng cười ôn hòa, từ tốn trả lời: – “Đồng Tịch đại nhân, từ 1500 năm trước, phụ thân của ta qua đời, ta vẫn ở địa phương xa xôi của U Minh giới giữ chức tuần tra sử, cho nên đại nhân không biết đến ta.”

“Khoan đã, Minh Vương cũng sẽ chết sao?” – tôi hiếu kỳ hỏi xen vào. U Minh giới đều là quỷ. Người chết biến thành quỷ. Kia quỷ chết sẽ biến thành cái gì?

“Quỷ đương nhiên cũng có thể chết.” – người trả lời không phải Hằng mà là Đồng Tịch – “Chỉ cần dùng máu của thánh thú trộn với nước suối của Thần giới, mặc kệ là quỷ lợi hại đến cỡ nào cũng đều hồn phi phách tán, vĩnh viễn biến mất.”

“Anh không phải nói cho tôi biết có một tên trâu bò nào đó lấy được máu của thánh thú, sau đó lên tới Thần giới lấy nước suối, sau đó trở về U Minh giới dội chết Minh Vương chớ? Việc này quá không bình thường rồi.” – tôi nói xong, liền quay đầu nhìn Hằng, chờ nghe giải thích.

Hằng nghĩ nghĩ: – “Sự tình rất phức tạp. Nhưng cùng với lời ngươi vừa nói thì không sai biệt. Tình huống cụ thể thế nào ta không rõ ràng cho lắm. Bởi vì thời điểm phụ thân bị hại, ta không có mặt ở U Minh điện. Những điều này là do Minh Vương hiện thời nói lại cho ta biết. Điện hạ khi đó là Vâng Lệnh Sứ. Thời điểm phụ thân lâm nạn cũng chỉ có điện hạ ở bên cạnh. Tên hại chết phụ thân cũng là do điện hạ chính tay giết chết.”

Hằng trả lời rất bình tĩnh, giống như sự việc không hề liên quan đến hắn.

Tôi và Đồng Tịch hai mặt nhìn nhau. Tình hình này sao cứ giống như chuyện tranh đoạt quyền lực nên Minh Vương hiện tại đã thiết kế một âm mưu, nhờ người lấy máu thánh thú và nước thần, sau đó hại chết tiền nhiệm Minh Vương, ngay cả kẻ làm thuê cũng bị giết người diệt khẩu. Cái loại mưu đồ này trên phim truyền hình chiếu đầy ra, nhưng hiện giờ tôi đang ở U Minh giới, tôi không dám nói hươu nói vượn.

Nghĩ đến đây, tôi mở miệng hỏi: – “Hằng, anh là con trai của Minh Vương tiền nhiệm, vì sao anh không phải là người kế thừa vương vị? Đồng Tịch, anh nói phải không?”

Đồng Tịch gật đầu: – “Đúng vậy, cha truyền con nối là điều rất bình thường. Yêu Hồ tộc của chúng ta chính là như vậy.”

Hằng lắc đầu: – “Ta lúc đó còn nhỏ, căn bản không đủ tư cách làm Minh Vương. Vì vậy U Minh giới đại thần mới mở một kỳ hội nghị công khai để chọn ra Minh Vương mới. Cuối cùng mọi người nhất trí ủng hộ cho người hiện tại ngồi vào vị trí của Minh Vương.”

Tôi cảm thấy đây đích thị là một hồi lật đổ quyền hành… vụng trộm nhìn Hằng, vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt không chút biểu cảm. Chẳng lẽ người này chưa từng nghi ngờ? Được rồi, không phải chuyện của mình, ngay cả người trong cuộc còn không quan tâm thì tôi tò mò làm quái gì?!?

Một lúc sau, chúng tôi đi đến một cái huyết trì. Ba người bịch nhảy vào. Lúc bò từ trong huyết trì ra, tôi phát hiện mình đang ở Hắc Thủy đầm lầy.

“Thông đạo giữa U Minh giới và Hồng Hoang chỉ có một cái thôi sao?” – tôi phàn nàn, nơi này cách thành thị quá xa rồi.

“Đúng vậy.” – Đồng Tịch sửa sang lại trang phục, dâm đãng vuốt Hồn Ngọc, đắc chí nói – “Hắc hắc… không cần chết cứng trong cây cung của ngươi nữa. Cảm giác thật tốt.”

Hằng ưu nhã kéo kéo áo choàng, nói với tôi: – “Ngươi có vãng sinh lệnh, bất cứ chỗ nào cũng có thể đi vào U Minh giới, từ U Minh giới cũng có thể tùy ý trở về. Nhưng ta thì chỉ có thể đi vào và đi ra ở đây. Thật xin lỗi đã liên lụy đến ngươi.”

“Không sao… không sao… tôi chỉ nói vậy thôi, thật ra cũng không phiền toái gì.” – tôi khoát tay nói. Đổ mồ hôi ~ sao có người hoàn mỹ đến vậy a. Tính cách ôn hòa, tướng mạo tuấn mỹ, cử chỉ ưu nhã, hành vi lễ độ. Trong hiện thực cũng tìm không ra, bình thường toàn gặp đám biến thái vô sỉ, đột nhiện mọc ra một người hoàn mỹ như này, đúng là không quen nha~

“Đồng Tịch có Hồn Ngọc để bảo trì hình thể, còn anh…” – tôi nghi ngờ nhìn Hằng.

Hằng cười cười, chỉ vào bảo thạch khảm ngay giữa trán: – “Ta có cái này.”

“Cái này… chính là Tụ Hồn Thủy Tinh sao?” – Đồng Tịch lắp bắp hỏi.

Hằng gật đầu: – “Ta từ lúc mới sinh đã có nó. Cho nên Minh Vương mới phái ta đi tới Hồng Hoang. Có Tụ Hồn Thủy Tinh, ta không khác gì nhân loại bình thường.”

“Sinh ra đã có? Chẳng lẽ ngươi là…” – Đồng Tịch cà lăm luôn rồi.

Hằng mỉm cười: – “Đồng Tịch đại nhân, ngươi đoán không sai. Ta là trời sinh thần thể.”

“…” – Đồng Tịch câm nín.

Tôi nhìn qua nhìn lại giữa hai người, hoàn toàn hồ đồ: – “Làm ơn có thể nói cho tôi biết đến tột cùng là hai người vừa nói cái gì không? Tôi nghe không hiểu.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: