Skip to content
October 23, 2016 / hoanguyendinh

[Edit] Bách luyện thành yêu – 88&89

Chương 88: Đỡ không nổi với Thánh thú Bạch Trạch

Hắc hắc, mặc dù nhận một con chó con làm sủng vật sẽ chẳng ích lợi gì cho tôi, nhưng dầu gì nó cũng là Lục đại thánh thú chi nhất, nội tên tuổi của nó đã đủ hù người rồi.

“Đợi một chút.” – Bạch Trạch đột nhiên rống lên – “Chuyện này không thể đơn giản như vậy được. Phải dựa theo nguyên tắc mà làm.”

“Nguyên tắc gì? Không lẽ nhận nuôi chó hoang mà còn có nguyên tắc nữa hả?” – tôi buồn cười nhìn cái cục thịt trắng kia.

“Hừ…” – thần sắc hoảng sợ vừa rồi đã biến mất, Bạch Trạch lúc này đổi qua vẻ kiêu căng hống hách – “Ta chính là Bạch Trạch, là No. 1 trong Lục đại thánh thú của Hồng Hoang, trên thông thiên địa lý, dưới trăm sự trăm thông. Ngươi, nếu muốn làm chủ nhân của ta, trước hết phải thông minh hơn ta mới được. Như vậy đi, ta sẽ ra câu đố, chỉ cần ngươi trả lời đúng hết thì thông qua bước thứ nhất. Sau đó, đến phiên ngươi ra câu đó, nếu ta đáp không được, ta sẽ thừa nhận ngươi là chủ nhân của ta. Thế nào, có dám không?”

“Không thành vấn đề.” – tôi gian manh nghĩ, thời điểm tỷ tỷ đây đi lừa gạt người khác thì không biết ngươi đã ra đời chưa, tiểu tử ngươi dám so trí tuệ với ta hả?! Đợi coi ta chỉnh chết ngươi.

Bạch Trạch nói tiếp: – “Ta sẽ ra 5 câu đố, chỉ cần ngươi đáp đúng toàn bộ thì sẽ đến phiên ngươi được phép ra câu đố, nhưng ngươi chỉ có thể ra 1 câu đố mà thôi. Được rồi, ta ra câu đố đây, ngươi phải nghe cho kỹ, bởi vì ta chỉ nói 1 lần.”

“Lắm lời, nói mau a~” – tôi không kiên nhẫn khoát tay

Bạch Trạch hắng giọng: “Có 5 đạo tặc trộm được 100 lượng bạc, bắt đầu tiến hành phân phối. Nguyên tắc mà bọn hắn đưa ra như sau: đầu tiên mỗi người rút thăm lấy số thứ tự (1,2,3,4,5), sau đó đạo tặc số 1 sẽ đưa ra phương án phân phối, kế tiếp bọn họ sẽ tiến hành biểu quyết. Nếu phương án vượt qua nửa số người đồng ý thì sẽ tiến hành, bằng ngược lại sẽ ném đạo tặc số 1 xuống đầm lầy cho cá sấu ăn. Nếu số 1 bị ném, thế thì đến phiên số 2 đưa ra phương án, sau đó 4 người lại biểu quyết, như trên, nếu vượt qua nửa số người đồng ý sẽ tiến hành, bằng ngược lại số 2 sẽ bị ném vào đầm lầy. Cứ như vậy suy ra. Giả thuyết rằng cả 5 đạo tặc đều là người thông minh, đều có thể suy luận logic thấu đáo để biết bản thân được mất như thế nào, đều có thể suy tính làm cách nào để giữ lấy tính mạng và đều có thể đảm bảo chính xác sau khi biểu quyết thì sự việc sẽ được tiến hành đúng như vậy. Câu hỏi đặt ra, nếu ngươi là đạo tặc số 1, ngươi sẽ nghĩ ra phương án phân phối thế nào để bản thân không bị ném vào đầm lầy, hơn nữa còn lấy về nhiều bạc nhất?”

“Hahahaha…” – tôi vừa nghe xong thì ngửa đầu cười lớn. Cái này không phải là câu đố hải tặc rất nổi tiếng được in trong sách lậu sao? Vậy mà cũng muốn làm khó dễ tôi hả? Tôi hất đầu, kênh kiệu trả lời – “Nếu ta là đạo tặc số 1, ta sẽ phân cho bản thân 97 lượng, 1 lượng cho số 3 và 2 lượng cho số 4, về phần số 2 và số 5 thì không cho xu nào. Bởi vì chỉ cần 3 người đồng ý với phương án của ta là đủ rồi.”

Đáp án của tôi đương nhiên là giải đáp trong sách lậu đưa ra. Bạch Trạch khó tin nhìn tôi: – “Không thể nào. Ngươi ngay cả thời gian tính toán cũng không cần? Ta thế nhưng mất 10 phút mới giải được á. Ngươi cư nhiên mở miệng liền nói ngay đáp án rồi?”

Nhìn vẻ mặt phiền muộn của Bạch Trạch, tôi dương dương tự đắc nói: – “Ngươi đừng quên, ta là chủ nhân tương lai của ngươi, đương nhiên lợi hại hơn ngươi. Tốt rồi, mau ra đề tiếp theo, ta không có thời gian ngồi nói nhảm với ngươi đâu.”

Bạch Trạch nuốt nước bọt, ra đề thứ 2: – “Một lượng bạc có thể mua được một lọ rượu, hai lọ rỗng có thể đổi được một lọ rượu. Hỏi, nếu ngươi có 20 lượng bạc, ngươi có thể uống tối đa bao nhiêu lọ rượu?”

Tôi nhẫm tính thoáng một phát, đầu tiên là mua được 20 lọ, sau khi uống hết, 20 lọ rỗng đổi được 10 lọ rượu, sau đó lại đổi được 5 lọ rượu, kế tiếp đổi được 2 lọ rượu và dư 1 lọ rỗng, uống xong thì đổi được 1 lọ rượu dư 1 lọ rỗng, uống xong lại đổi được 1 lọ rượu cuối cùng. Nghĩa là 20 + 10 + 5 + 2 + 1 + 1 + 1.

Thế là tôi đáp luôn: – “40 lọ.”

Bịch ~ Bạch Trạch té

“Lão đại, ngươi không cần trả lời nhanh như vậy có được không?! Thiệt là đả kích lòng tự tin của người khác mà.”

Tôi nhún vai: – “Ai biểu ta là lão đại thông minh tài giỏi chứ. Nếu ngươi bị đả kích, chi bằng đừng hỏi nữa, nhận thua rồi theo ta thôi. Ta cam đoan, ngươi sẽ có rượu ngon cẩu đẹp để tận hưởng. Ta sẽ không để ngươi bị bạc đãi đâu. Thế nào?” – tôi giở giọng dụ dỗ, bởi vì tôi không biết lỡ như phía sau lại xuất hiện câu đố biến thái nào đó, tôi trả lời không được thì có phải lỗ vốn rồi không.

“Ta không phải chó mà…” – Bạch Trạch buồn rầu nói – “Mặc dù ta lớn lên có điểm giống con chó, nhưng ta là Thánh thú a ~ Sao có thể đem ta đi so sánh với loại sinh vật hạ đẳng đó chứ. Ta biết mấy câu đố phía sau không thể làm khó ngươi, có hỏi cũng vô ích nhưng ta vẫn phải tuân thủ quy tắc. Được rồi, câu đố tiếp theo… Thợ mỏ làm việc cho ngươi trong 7 ngày. Ngươi có 1 cây vàng thỏi, có thể chia nó thành 7 đoạn. Mỗi ngày thù lao ngươi phải trả cho thợ mỏ là 1 đoạn. Nếu ngươi chỉ có 2 lần để cắt thỏi vàng, ngươi làm thế nào để trả tiền cho thợ mỏ?”

Tôi trả lời ngay không cần suy nghĩ: – “Đem thỏi vàng chia làm 1/7, 2/7 và 4/7 đoạn. Ngày thứ nhất, ta trả cho hắn 1/7. Ngày thứ hai, ta đưa cho hắn 2/7, lấy lại 1/7. Ngày thứ ba, ta trả cho hắn 1/7 đoạn, lúc này hắn có 1/7 và 2/7 đoạn. Ngày thứ tư, ta đưa cho hắn 4/7 đoạn, lấy về 1/7 và 2/7 đoạn. Ngày thứ năm, cho hắn 1/7. Ngày thứ sáu, cho hắn 2/7 lấy về 1/7. Ngày thứ bảy, trả cho hắn 1/7. Hết.”

Đây chính là bài toán trong cuốn sách trắc nghiệm IQ á, thật sự là nhàm chán.

“Haiz…” – Bạch Trạch thở dài – “Câu đố thứ tư, chủng tộc mạnh nhất của Hồng Hoang là chủng tộc nào?”

Tôi cổ quái nhìn nó: – “Yêu Hồ tộc.”

“Câu đố thứ năm, Hồng Hoang có Lục đại thánh thú, lợi hại nhất là con nào?”

Tôi nhịn cười, cái này cũng tính là câu đố hả?!

“Là Bạch Trạch… oa oa haha…” – tôi vừa trả lời vừa nhịn không được cười lớn.

“Cười cái gì mà cười…” – Bạch Trạch trên đầu đầy hắc tuyến.

Tôi đưa tay lau nước mắt: – “Bạch Trạch a~ ba câu đố đầu tiên của ngươi mặc dù không phải là sáng ý gì cho cam nhưng cũng có thể tính là câu đố trí tuệ, vì sao hai câu sau lại…. buồn cười chết ta rồi… haha…”

Bạch Trạch buồn bực giải thích: – “Cái này không phải lỗi của ta. Trong quy tắc ta phải hỏi hai câu ấy, nhưng vì ta có thể tự do điều chỉnh thứ tự nên mới để chúng ở cuối, ta không ngờ ngươi có thể trả lời đúng toàn bộ…”

“Có gì mà bất ngờ chứ. Được rồi, đến phiên ta ra đề. Ta không có biến thái giống ngươi, ta ra đề rất đơn giản.” – tôi cười gian nói.

Bạch Trạch lập tức lên giây cót, hết sức chăm chú nhìn tôi, sợ sẽ bỏ sót chữ nào: – “Tốt.”

“Nghe cho kỹ nha. Câu đố của ta là, dưới tình huống nào thì 1 + 1 = 3”

Bạch Trạch nghe xong thì ngây ngẩn cả người, sau đó cau mày không ngừng tính toán. Tôi biết rõ, nó là trí tuệ nhân tạo. Loại sinh vật này có tư duy logic và khả năng tính toán cực kỳ lợi hại. Tôi chỉ muốn thử xem với một câu đố mẹo, không dựa vào logic để trả lời thì sinh vật não có thể chuyển biến suy luận hay không…

Nửa giờ sau, Bạch Trạch vẫn chưa tính xong. Tôi có chút sốt ruột.

“Bạch Trạch, ngươi rốt cuộc có biết đáp án hay không? Trả lời a~ Chẳng lẽ ngươi muốn ta ngồi đây đợi ngươi cả đời hả?”

Bạch Trạch rũ đầu, nói: – “Ta đã dùng hơn 2 vạn phương pháp tính toán, nhưng vô luận là dưới tính huống nào thì 1+1 cũng không thể = 3. Ta nhận thua, ngươi nói đáp án đi.”

Nói xong, nó ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt lóe lên ánh sáng hiếu kỳ.

“Hắc hắc…” – tôi cười gian, sau đó hèn mọn trả lời – “Nếu ngươi đã thành tâm muốn biết thì ta sẽ đại phát từ bi mà nói cho ngươi biết. Đáp án là… chỉ trong tình huống sai lầm thì 1+1 mới = 3”

Bịch ~ Bạch Trạch lại té.

Nó đưa móng vuốt nhỏ xíu chỉ vào tôi, run rẩy nói: – “Ngươi… ngươi đùa bỡn ta.”

“Thôi đi. Câu đố này có phải hiếm hoi gì đâu.” – tôi khinh bỉ nó – “Cái này gọi là câu đố tư duy thoát tuyến. Vì muốn rèn luyện năng lực tư duy của ngươi ta mới ra đề mục này. Ngươi nghĩ không ra chứng minh ngươi ngu ngốc, không phải lỗi của ta à.”

“Ô.. ô ..” – Bạch Trạch khóc huhu, từng giọt nước to bằng hạt đậu rớt xuống đất – “Người ta thế nhưng là thánh thú trí tuệ nhất, ngươi lại bảo ta ngu ngốc… huhu… ta không muốn sống nữa.”

“Thôi được rồi, đừng khóc nữa.” – tôi sờ lông xù an ủi – “Hiện tại ngươi có chút đần thiệt, nhưng nếu ngươi theo ta thì nhất định sẽ thông minh lên. Ta sẽ giúp ngươi.”

“Thật sự?” – Bạch Trạch dùng ánh mắt long lanh ngập nước nhìn tôi.

“Thật sự.” – tôi chân thành nói – “Đã không còn sớm nữa. Chúng ta ra ngoài thôi.”

“Được.” – Bạch Trạch gật đầu – “Khoan, ngươi chờ ta một chút, ta khôi phục hình người đã, hình dáng này hơi bất tiện.”

“Hình người? Ngươi có thể biến hình?” – tôi đột nhiên hứng thú hẳn lên, không biết con chó con lông trắng này biến thành hình người sẽ có bộ dạng gì đây.

Bạch Trạch không trả lời câu hỏi của tôi. Nó cúi đầu, lẩm nhẩm đọc câu thần chú gì đó. Toàn thân của nó bao trùm trong một quầng sáng màu trắng. Hào quang qua đi, một thanh niên tuấn tú trong trang phục trắng tóc đen tuyền liền xuất hiện trước mặt tôi. E hèm… nói tuấn tú thì hơi không thích hợp cho lắm. Bởi vì đôi mắt nó luôn loạn chuyển, nhìn thế nào cũng không giống thanh niên gương mẫu…

Tôi cao thấp đánh giá nó 1 vòng, thoạt nhìn nó là chiến sĩ.

“Bạch Trạch, vũ khí của ngươi đâu?” – tôi nhìn đôi tay trống trơn của nó thì kỳ quái hỏi. Chiến sĩ mà không có vũ khí thì đánh đấm cái mốc xì gì.

“Là cái này.” – loáng ~ một phát, hai móng vuốt sắt từ bàn tay bắn ra, Bạch Trạch đắc ý nói – “Đây là móng vuốt của ta, so với binh khí do đám thợ rèn chế tác còn lợi hại hơn.” (3c: miêu tả giống Wolverine của X-men nhỉ?!?)

Tôi gật đầu tán thành, lại nghiêng đầu hỏi: – “Còn một vấn đề nữa. Vì sao ngươi là một con chó lông trắng, biến thành người lại có tóc đen?”

“… đã nói ta không phải chó…”

“Đây không phải đáp án.”

“…”

Tôi và Bạch Trạch sóng vai đi ra khỏi sơn động. Trên đường đi, Bạch Trạch quấn quít bắt tôi đặt thật nhiều câu đố mẹo cho nó tìm lời giải. Lúc bắt đầu, nó không trả lời được câu nào. Nhưng dần dần, dưới sự hướng dẫn của tôi, nó bắt đầu có thể nghĩ ra được giải đáp đúng. Điều này làm tôi sợ hãi không thôi. Thì ra nó không ngu như tôi tưởng tượng. Năng lực học tập của nó đúng là mạnh. Nếu cho nó lăn lộn vài ngày với Đồng Tịch, đảm bảo nó có thể trở thành quân sư quạt mo thứ hai của tôi rồi. Thiên tài a~ Tôi đúng là thiên tài mà. Tôi không thể không tự khen chính mình.

Trong văn phòng của công ty Hoa Phong.

“Tổng thanh tra, trí tuệ nhân tạo do tôi phụ trách có số liệu bất thường.” – một nhân viên theo dõi báo cáo với Tề Thiên Thụ.

Tề Thiên Thụ cau mày: – “Bất thường thế nào?”

“Nó giống như tiến hóa. Trí lực của nó vượt khỏi trình độ hạn chế do chúng ta đề ra, hơn nữa còn có xu thế tăng lên.” – nhân viên theo dõi lạnh nhạt trả lời.

“Vậy thì xóa nó đi.” – Tề Thiên Thụ ra lệnh.

“Không thể. Nó là sủng vật của người chơi. Căn cứ theo quy định, phải có sự đồng ý của người chơi thì chúng ta mới xóa nó được.” – nhân viên theo dõi vẫn lạnh nhạt trả lời.

“Điều tra tư liệu của người đó.” – Tề Thiên Thụ than thở trong lòng. Hình như một thời gian dài không xảy ra sự cố gì, bây giờ lại phải thân chinh xuất chiến đi đàm phán với người chơi rồi.

“Đã xong.” – nhân viên theo dõi đưa trang tư liệu cho Tề Thiên Thụ.

“Lạc Thủy Tri Chu…” – Tề Thiên Thụ suýt té xỉu, gian nan điều chỉnh lại tinh thần – “Chuyện này coi như xong. Khỏi cần hỏi cũng biết sự tiến hóa của sinh vật não kia đảm bảo do cô ta làm ra. Cho dù đổi một sủng vật khác cũng vậy thôi. Mặc kệ đi. Ngươi cẩn thận giám sát sinh vật này, đừng để xảy ra vấn đề ngoài ý muốn là được.”

“Tuân lệnh.” – nhân viên giám sát quay đầu tiếp tục làm việc.

Tề Thiên Thụ xoa trán, sau đó móc điện thoại ra, gọi cho Thượng Quan Tường.

Tôi và Bạch Trạch trở lại hoàng cung, Đồng Viêm đã chuẩn bị xong đâu đó. Ngày mai là có thể bắt đầu đại lễ nhậm chức. Nghe nói tất cả người của Yêu Hồ tộc sẽ tụ tập đầy đủ để chúc mừng Thánh Nữ mới, kể cả người chơi.

Tôi rất không tình nguyện tham gia buổi lễ này. Bởi vì theo nguyên tắc tôi không thể che mặt. Đến lúc đó mọi người đều biết tôi là ai. Nếu bên trong có gian tế thì… haiz, thật không dám nghĩ nữa. Chuyện gì đến cứ đến. Hiện giờ tôi đã thu phục được Bạch Trạch, bước tiếp theo là đi thách đấu với tứ thánh thú. Trong Hồng Hoang, tôi bây giờ phải nói là nguy cơ tứ phía. Cấp bậc của người chơi đang tăng lên. Ưu thế cấp cao này của tôi rất nhanh sẽ là đồ bỏ. Thực lực aaaaa ~ Chưa bao giờ tôi lại có khát vọng nâng cao thực lực của bản thân đến như vậy. Không phải vì muốn xưng bá mà vì muốn bảo vệ bản thân. Kẻ thù của tôi toàn là người lợi hại.

Ở Yêu Hồ tộc đang chuẩn bị đại lễ thì ở bên ngoài đã khói súng ngập tràn. Thập Tự Thiết Tường Vi cùng Phong Bạo Quân Đoàn chính thức khai chiến. Đại bang phái duy nhất ở Thực Nguyệt Thành là Tiêu Dao Gia Tộc cũng đồng ý liên minh với Phong Bạo Quân Đoàn. Bên cạnh đó, Triệu Hoán Liên Minh và Bất Diệt Thần Thoại đều manh nha muốn động thủ…

Chương 89: Bí quyết kích động nhân tâm.

Nhàm chán. Cực kỳ nhàm chán.

Tôi ngồi trên ghế bên cạnh Đồng Viêm, trong lòng không ngừng ca thán mấy chữ này.

Đại lễ kế nhiệm quả nhiên là nhàm chán. Từ lức mặt trời lên đến giờ, tôi đã bị bắt ngồi ở chỗ này. Mông đau ê ẩm. Vậy mà đám quan viên đến chúc mừng còn chưa nói hết. Ngay cả Bạch Trạch ngồi xổm bên chân tôi cũng ỉu xỉu ca thán: – “Lão đại, ta có thể biến về hình dạng sủng vật để nằm ngủ không?”

“Không cho.” – tôi kiên quyết cự tuyệt. Nào có chuyện chủ nhân chịu khổ mà sủng vật lại được phép ngủ chớ. Đạo lý ở đâu ra?!

Mãi đến lúc mặt trời lặn xuống núi, tôi mới nhận xong lễ triều bái của tất cả quan viên. Tôi đứng lên mà 2 chân như muốn nhũn ra. Nhìn sang bên cạnh, Đồng Viêm giống như không có chuyện gì?!

“Đồng Viêm, ngươi ngồi cả ngày mà không thấy mệt sao? Vì sao tinh thần vẫn phấn chấn bừng bừng là thế nào?”

Đồng Viêm bĩu môi: – “Mấy lão già này trước giờ đều lắm lời như vậy. Nếu mỗi tháng ngươi đều phải trân mình chịu trận giống như ta thì ngươi cũng sẽ sớm thành thói quen.”

Tôi thương hại nhìn Đồng Viêm, chợt nghĩ tới, hôm nay chỉ mới là ngày thứ nhất, thế còn 8 ngày còn lại tôi phải vượt qua làm sao đây?!

Tôi lập tức hỏi ngay: – “Đồng Viêm, mấy ngày sau cũng sẽ giống vậy hả?”

Đồng Viêm lắc đầu: – “Ngày mai không có quan viên, chỉ có người chơi đến chúc mừng. Ngươi chỉ cần ra chào hỏi, ta tuyên bố 1 việc liền xong rồi. Những ngày tiếp theo là lễ ăn mừng, có biểu diễn ca hát này nọ, ngươi đi hay không đi đều không sao, sẽ không ai bắt buộc ngươi.”

Hô ~ vậy thì tôi yên tâm. Chỉ cần kiên trì thêm một ngày là được. Nhưng vì sao tôi cứ cảm thấy ngày mai giống như lễ gặp mặt minh tinh vậy nhỉ? Có khi nào ngươi ta hỏi xin chữ ký của tôi không? Nhớ tới chữ viết như cua bò của mình, tôi liền đổ mồ hôi. Hạ quyết tâm, nếu có người xin chữ ký, tôi nhất định liều chết không theo! Chứ ký tên rồi càng xấu hổ không biết trốn vào đâu luôn.

Ngày hôm sau.

Toàn bộ người chơi thuộc Yêu Hồ tộc đều tụ tập ở bên ngoài hoàng cung. Tôi và Đồng Viêm đứng trên đài cao nhìn xuống đám đông rậm rạp ở bên dưới. Mặc dù số lượng người chơi chọn Yêu Hồ tộc không nhiều nhưng tính sơ sơ cũng khoảng 8 vạn. Đứng chung một chỗ vẫn rất dọa người nha.

Đồng Viêm tiến lên một bước, giơ tay ra hiệu, ý bảo mọi người im lặng. Toàn bộ người chơi đều biết Đồng Viêm là tộc trưởng, rất biết phối hợp mà yên tĩnh lại.

Đồng Viêm gật đầu: – “Hôm nay yêu cầu mọi người tụ tập ở đây là để tuyên bố một việc trọng đại. Thánh nữ Yêu Hồ tộc đã chết 300 năm trước đã tìm được người kế nhiệm. Tân nhiệm Thánh nữ của chúng ta đã thuần phục được thánh thú Bạch Trạch, Yêu Hồ tộc của chúng ta đã trở lại thời kỳ thịnh vượng. Người này, chính là tân nhiệm Thánh nữ.” – Đồng Viêm chỉ vào tôi – “Nàng giống với các ngươi, là mạo hiểm giả. Yêu Hồ tộc chúng ta chưa bao giờ phân biệt xuất thân của người khác. Chỉ cần ngươi có thực lực, ngươi sẽ đạt được sự kính trọng của người khác. Chỉ cần ngươi đạt được chiến công hiển hách, ngươi cũng có cơ hội được vinh danh.”

Đồng Viêm vừa nói xong, bên dưới liền xì xào bàn tán. Nhìn ra được, mọi người đều đang dâng tràn nhiệt huyết. Dù sao, chơi trò chơi ai cũng muốn trở thành người có địa vị cao, dưới một người trên vạn người. Mà tôi là người đầu tiên. Không ai biết tôi làm thế nào đạt được. Nhưng thân là cao thủ, mọi người đều tự tin bản thân không thua kém tôi bao nhiêu, sớm muộn cũng có ngày đạt được vinh hạnh như tôi ngày hôm nay. Tôi nhìn những đôi mắt tóe lửa, trong lòng liền đổ mồ hôi. Bỗng nhiên nhớ lại ngày đầu tiên ly khai Yêu Hồ tộc, Đồng Viêm cũng lừa dối chúng tôi bằng những lời có cánh giống như vậy. Đồng Viêm… đang toan tính điều gì? Vì sao lại làm như vậy?

Một lúc sau, tiếng bàn tán dần dần biến mất, Đồng Viêm mở miệng lần nữa: – “Hôm nay, triệu tập mọi người đến đây còn vị một việc quan trọng khác, liên quan đến sự tồn vong của Yêu Hồ tộc và sự sống còn của các ngươi.” – Đồng Viêm nghiêm túc nhìn quanh một vòng – “Chúng ta vừa nhận được tin tức, Thần giới và U Minh giới đã phái sứ giả trà trộn vào Hồng Hoang. Rất nhiều người trong các ngươi có lẽ chưa từng biết tới Thần giới và U Minh giới, hiện tại ta sẽ nói cho các ngươi biết. Thần giới là một lũ tham lam dối trá, giả nhân giả nghĩa, ngụy quân tử. Từ ngày đầu tiên khai sanh Tam giới, bọn chúng vẫn luôn ngấp nghé muốn phát động chiến tranh để mưu toan cướp lấy Hồng Hoang đại lục. Cho nên, bọn hắn chính là kẻ thù của chúng ta. Chỉ cần nhìn thấy người của Thần giới, giết không tha. Chủng tộc ban thưởng gấp đôi.”

Xôn xao ~ Hoan hô ~ Ban thưởng gấp đôi nghĩ là điểm thuộc tính, sách kỹ năng sẽ nhanh đạt được. Người chơi nào không muốn chứ?!

Đồng Viêm liếc mắt nhìn một vòng, sau đó nói tiếp: – “Về phần U Minh giới, bọn họ là minh hữu của chúng ta, cũng là tử địch của Thần giới. Về sau, gặp người của U Minh giới, các ngươi nên trợ giúp hết sức. Người của Yêu Hồ tộc làm quan ở U Minh giới rất nhiều. Nếu Thần giới khai chiến với Hồng Hoang, họ sẽ trở thành chiến hữu của chúng ta. U Minh giới là một địa phương màu mỡ và giàu có. Ở chỗ đó, tùy tiện cầm một trang bị đều là hàng cực phẩm. Chỉ cần cố gắng, các ngươi cũng có thể đạt được. Thánh Nữ, ta nói có đúng không?”

Tôi đổ mồ hôi ~ Cứ tưởng tôi đứng đây làm vật trang trí thôi chứ, ai ngờ còn bị kéo ra phát biểu.

Tôi ngượng ngùng bước lên một bước: – “Tộc trưởng nói không sai. Tôi đã tới U Minh giới. Thần khí trong tay tôi chính là được thăng cấp ở nơi đó. U Minh giới có rất nhiều thần binh lợi khí, chỉ cần có tiền là có thể mua được.”

Tôi nói xong liền móc Sát Quỷ ra, mở hiệu quả phản quang của nó. Ánh sáng đủ màu của thần khí lập tức lập lòe xung quanh bàn tay tôi. Bên dưới phát ra rất nhiều tiếng hút khí lạnh. Ai cũng biết đệ nhất binh khí trên bxh là “Sát Quỷ”, so với Dạ Ma Đao của Thiên Hạ Long Quỷ còn biến thái hơn.

Tôi lúc này mới liếc mắt sang nhìn Đồng Viêm, nhỏ giọng hỏi: – “Đồng Viêm, chúng ta liên minh với U Minh giới từ lúc nào vậy? Ta thấy Minh Vương cũng không phải người tốt. Ngươi không sợ dẫn sói vào nhà hả?”

Đồng Viêm nhếch mép cười: – “Ta chỉ nói có thể thôi. Kỳ thật, nếu thông đạo U Minh giới không mở ra thì người của U Minh giới không thể bước chân vào Hồng Hoang. Lần trước Thần giới xâm lược Hồng Hoang, bọn họ không hề xuất hiện, chỉ trợ giúp binh khí cho chúng ta mà thôi. Nói làm sao thì nếu Hồng Hoang rơi vào tay Thần giới, bọn họ cũng gặp nguy hiểm. Đạo lý môi hở răng lạnh, Minh Vương nhất định biết. Nói không chừng, lần đại loạn này chúng ta có thể nhân cơ hội kiếm nhiều thứ tốt ở U Minh giới.”

Tôi giờ mới hiểu ra. Đồng Viêm không hổ là tộc trưởng của Yêu Hồ tộc. Nói về gian trá mánh mung chắc không ai bằng được nàng. May mắn người này là bạn của tôi chứ không phải kẻ thù. Nhưng vì sao nàng lại nói tới đại loạn?

Tôi nghĩ tới liền hỏi ngay: – “Đồng Viêm, ngươi nói thiên hạ đại loại là sao? Chẳng lẽ ngươi có tin tức gì?”

Đồng Viêm liếc một cái: – “Bàn Cổ đại thần có quy định, chỉ cần Hồng Hoang phát sinh chiến tranh hoặc có người dung hợp Bàn Cổ thủ ấn, Thần giới có thể thuận tình thuận lý phái thần tướng đến đại lục. Từ khi đám mạo hiểm giả xuất hiện, mọi nơi đều không yên tĩnh. Sớm muộn gì cũng xảy ra chiến tranh. Chúng ta nên sớm chuẩn bị.”

Chiến tranh? Ý là bang chiến? Tiêu rồi. Hiện tại mấy đại bang hội đang có mâu thuẩn lớn, phát sinh bang chiến là điều có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Đến lúc đó, đám Thần giới sẽ tiến vào Hồng Hoang. Không xong rồi. Có biện pháp nào để ngăn chặn không đây??

Thấy dáng vẻ buồn rầu của tôi, Đồng Viêm cười nói: – “Chỉ cần Thần giới đặt chân tới Hồng Hoang, Yêu Hồ tộc sẽ là người đầu tiên không buông tha bọn hắn. Bạn bè của ngươi sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu.”

Tôi đổ mồ hôi ~ Có cần hiểu thấu lòng tôi như vậy không?!

Đồng Viêm xoay người, nói với đám người ở dưới khán đài: – “Hỡi con dân của Yêu Hồ tộc, ngày trước chúng ta có thể giành thắng lợi trước Thần giới, tất cả chỉ nhờ vào 2 chữ: đoàn kết. Ta hy vọng các ngươi sẽ có chung suy nghĩ với ta, sẽ đặt lợi ích của Yêu Hồ tộc lên hàng đầu. Mặc kệ ngươi là người chơi tự do hay khác bang hội, nếu chiến tranh xảy ra, tất cả phải hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của ta. Một khi trái lệnh, lập tức trục xuất khỏi Yêu Hồ tộc. Chúng ta chưa từng có gian tế. Ta hy vọng sau này cũng không. Đại điển nhậm chức Thánh nữ lần này là bí mật của chúng ta. Nếu ta biết được có người đem sự tình tiết lộ ra ngoài, ta sẽ tự mình bắt người đó về thẩm vấn.” – nói xong ác liệt quét mắt nhìn một vòng.

Không một ai dám dị nghị. Đồng Viêm gật đầu thỏa mãn, ngồi xuống chỗ của mình, ra hiệu tôi có thể tiếp tục.

Vì vậy tôi treo lên nụ cười thục nữ, phát biểu: – “Các bạn không cần câu nệ, có gì thắc mắc cứ hỏi, tôi sẽ thành thực trả lời. Xin tự giới thiệu trước, tôi là Lạc Thủy Tri Chu, là đoàn trưởng của Tật Phong Lữ Đoàn, cũng là độc cung thủ trong hội đấu võ. Nếu trước đây giữa tôi và các bạn có chuyện hiểu lầm, hy vọng hôm nay có thể hóa giải tất cả. Bởi vì chúng ta không có thời gian để lãng phí. Thế giới rất nhanh sẽ rơi vào đại loạn.

Mọi người chơi trò chơi đều muốn tìm sự vui vẻ, đúng hay không? Nhưng mỗi trò chơi đều có quy tắc của nó. Chúng ta đã gia nhập Yêu Hồ tộc, là thành viên của Yêu Hồ tộc, chúng ta phải đặt lợi ích của tộc đàn lên trên lợi ích của cá nhân. Đây là quy tắc đầu tiên của tôi. Đó là lý do tôi từ chối gia nhập các đại bang hội đứng nhất nhì trong Hồng Hoang. Bởi vì chuyện này không ý nghĩa. Chúng ta là chủng tộc mạnh nhất của Hồng Hoang, không cần ăn nhờ ở đậu nhà người khác. Hơn nữa, các bạn đều biết, Yêu Hồ tộc là công địch của toàn thế giới. Nếu bạn gia nhập bang hội khác, khi xảy ra chiến tranh, không ai cam đoan cho an toàn của chính bạn. Chỉ có người cùng chung lợi ích mới có thể ở cùng một chỗ. Tôi hy vọng, các bạn có thể thoái lui bang hội hiện tại để gia nhập bang hội của Yêu Hồ tộc.”

Tôi nói xong liền im lặng nhìn những người dưới đài. Nhân số của Yêu Hồ tộc đã ít, khi có chiến tranh, đảm bảo đám đạo tặc thích khách này sẽ trở thành tấm bia đi đỡ đạn cho người khác. Lý do? Bởi vì chúng tôi không ai dám tiết lộ chủng tộc của bản thân, cho dù vào bang hội thì cũng không được người khác tín nhiệm. Chỉ có đoàn kết lại mới có thể ứng phó được với cuộc chiến sắp diễn ra. Tôi không tin trò chơi này biến thái đến độ bắt người chơi đi đánh nhau với đám Thần giới mà không có sự trợ giúp nào.

Mọi người im lặng. Một lúc sau, có người mở miệng nói: – “Tri Chu nói đúng. Bạn của tôi là đội trưởng của Bất Diệt Thần Thoại. Hắn giới thiệu cho tôi gia nhập Bất Diệt Thần Thoại. Nhưng cho dù tôi cố gắng thế nào cũng không được trọng dụng. Đơn giản vì tôi giữ bí mật về chủng tộc của mình. Tôi quyết định sẽ lui bang. Nếu Tri Chu đoàn trưởng muốn nhận người, tôi sẽ là người đầu tiên đến báo danh.”

“Ta không đồng ý. Ta là phó bang chủ của một bang hội hạng trung. Ta không cảm thấy gia nhập bang hội của ngoại tộc có gì không tốt.” – một đạo tặc khác khiêu khích nhìn tôi.

Tôi cau mày: – “Tôi chỉ nêu ra đề nghị, hoàn toàn không ép buộc các bạn. Tôi cũng không có cái quyền kia. Dù sao đây chỉ là một trò chơi, mỗi người có cách chơi khác nhau. Nhưng tôi có thể khẳng định một chuyện, chỉ cần bí mật về chủng tộc của chúng ta bị tiết lộ, toàn thể người chơi Yêu Hồ tộc sẽ bị đuổi giết. Những người chơi ngoại tộc kia sẽ không ngại kiếm thêm điểm cống hiến đâu.”

Lời của tôi thức tỉnh nhiều người. Đúng thế, chơi trò chơi là vì cái gì? Đẳng cấp a~ Trang bị a~ Quyền lực a~ Tiền tài a~ Mỗi người đều có mục đích riêng. Một khi có người xúc động nói bậy, chúng tôi đều sẽ trở thành bia ngắm của người khác. Bởi vì giết người của Yêu Hồ tộc cho điểm cống hiến gấp đôi. Nếu không phải là bạn rất thân, chẳng ai ngại ngần mà không ra tay sát hại chúng tôi cả.

“Có ai đem chuyện Yêu Hồ tộc nói ra chưa?” – một người lên tiếng hỏi – “Đây là vấn đề rất trọng yếu.”

“Tôi… tôi có nói cho một đứa bạn thân biết.” – một đạo tặc thấp lùn e lệ nói – “Nhưng mà, tôi có thể cam đoan, hắn sẽ không tiết lộ với ai. Tôi với hắn là bạn bè thân thiết.”

“Vậy bạn có thể log out xác nhận một chút không?” – tôi lo lắng nói: – “Không phải tôi không tin bạn nhưng vì lý do an toàn…”

Nghe tôi nói xong, đạo tặc lùn liền log out, sau đó log in, mặt mũi trắng bệch: – “Hắn… hắn có nói… nhưng mà hắn cam đoán đám bằng hữu của hắn sẽ không nói…”

Tôi lắc đầu: – “Không phải bạn cũng vừa cam đoan là hắn sẽ không nói ra sao?! Loại chuyện này không ai có thể cam đoan chắc chắn cả. Tôi nói thật, chuyện về Yêu Hồ tộc, ngay cả bạn thân nhất của tôi cũng không biết. Kể cả bạn trai của tôi, tôi cũng chưa từng nói với anh ấy. Để bảo vệ một cái bí mật, phương pháp tốt nhất là không nói với ai cả, cho dù đó là người nhà của bạn. Tôi không trách bạn. Chỉ là… nếu bí mật này đã bị bật mí, chúng ta nên chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất.”

“Thế nào là trường hợp xấu nhất?”

“Chính là chúng ta một khi rời khỏi lãnh địa của Yêu Hồ tộc sẽ bị chủng tộc khác đuổi giết không ngừng. Có lẽ mọi người đều biết mâu thuẩn giữa tôi và Thập Tự Thiết Tường Vi. Tôi đoán bọn họ luôn điều tra về Yêu Hồ tộc. Hơn nữa, lúc trước, rất nhiều người đã đại khai sát giới ở Bạch Lang tộc và Tô Nhiếp tộc để kiếm điểm cống hiến. Mọi người thử nghĩ mà xem, một khi chủng tộc của chúng ta bị tiết lộ sẽ dẫn đến hậu quả gì? Tôi có thể thoát thân từ trong sự đuổi giết của một đoàn đội 1500 người của Thập Tự Thiết Tường Vi. Các bạn có thể sao? Vậy thì nên lựa chọn thế nào, mọi người hãy suy nghĩ thật kỹ.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: